Phòng khánh tiết trên tầng 81 của tòa tháp tổng hành dinh Vạn Phát ngập trong thứ ánh sáng vàng vọt, xa xỉ nhưng lạnh lẽo. Những mảng kính lớn từ sàn đến trần bao trọn lấy bầu trời đêm Sài Gòn đang rạch qua những tia chớp tím ngắt của một trận bão lớn.
Ông Hoàng ngồi ở đầu chiếc bàn bầu dục bằng gỗ gụ, gương mặt xám xịt như tro tàn. Tờ báo cáo nhân sự độc quyền của Hân đặt trước mặt ông ta giống như một bản án tử hình đối với kế hoạch mà Hội đồng quản trị đã vạch sẵn.
"Giao dịch nội gián tại Singapore? Cơ quan quản lý tiền tệ MAS đang phong tỏa tài khoản của Bích Phượng?!" Ông Hoàng đập mạnh tay xuống bàn, chiếc Patek Philippe va vào mặt gỗ phát ra tiếng động chát chúa. "Chết tiệt! Sao cô không phát hiện ra chuyện này sớm hơn, Hân?"
"Bên rà soát lý lịch của tôi vừa nhận được tài liệu mật này từ thị trường quốc tế vào lúc hai giờ sáng nay, thưa ông Hoàng", Hân giữ phong thái bình thản tuyệt đối, dù nhịp tim cô đang đập liên hồi dưới lớp áo sơ mi lụa bọc kín.
"Nếu các ông ký hợp đồng với Bích Phượng, chỉ trong vòng 48 tiếng nữa, khi danh tính CEO mới được công bố, Ủy ban Chứng khoán sẽ đóng băng toàn bộ lệnh giải ngân của Vạn Phát để điều tra liên đới. Lúc đó, cỗ máy của các ông sẽ sập".
Hân cố tình dùng từ "cỗ máy" — một thuật ngữ ẩn ý khiến ông Hoàng giật phắt mình, ánh mắt gã tài phiệt long lên một tia hoài nghi sắc lẹm. Nhưng gã không có thời gian để truy cứu. Áp lực từ các dòng tiền lậu quốc tế đang đổ về bưu cục tài chính của Vạn Phát như một con đập sắp vỡ, họ cần một cái tên hợp pháp để ký duyệt lệnh giải ngân ngay trong đêm nay.
"Khánh Stanford thì quá nhút nhát, Phượng thì dính chàm..." Ông Hoàng thở dốc, nới lỏng chiếc cà vạt lụa. "Chỉ còn sáu tiếng nữa là đến giờ hệ thống tự động quét lệnh giao dịch quốc tế. Chúng ta không còn ứng viên nào nữa!"
"Có, Hân chầm chậm đẩy tập hồ sơ cuối cùng — tập hồ sơ mang mã số dự phòng 13. "Lâm Phong. Cựu thanh tra ngân hàng, am hiểu tường tận các quy chuẩn dòng tiền, lý lịch sạch tuyệt đối, không có bất kỳ mối liên hệ nào với các đối thủ cạnh tranh."
Ông Hoàng giật lấy hồ sơ, mắt đảo nhanh qua những dòng chữ. Sự hoảng loạn của kẻ sắp vỡ trận khiến gã không còn đủ tỉnh táo để nhìn thấy cái bẫy. Gã chỉ thấy một cái phao cứu sinh hoàn hảo để gánh đỡ mũi rìu pháp lý trước mắt.
"Gọi cậu ta lên đây! Ngay lập tức!"
11 giờ đêm. Trận bão chính thức đổ bộ vào thành phố. Tiếng gió rít điên cuồng bên ngoài lớp kính dày của tầng 81 nghe như tiếng gào rú của những linh hồn bị giam giữ.
Buổi lễ ký kết hợp đồng nhậm chức diễn ra trong sự im lặng đáng sợ. Không có truyền thông, không có hoa, không có những cái bắt tay chúc mừng của cổ đông. Chỉ có ông Hoàng, Hân, và hai gã vệ sĩ lực lưỡng đứng gác trước cửa phòng làm việc của CEO.
Lâm Phong mặc chiếc áo sơ mi xanh thẫm, bình thản đặt bút ký vào ba bản hợp đồng lao động trị giá hàng triệu đô. Khi nét chữ cuối cùng của anh vừa hoàn tất, ông Hoàng lập tức giật lấy một bản, nụ cười nham hiểm xuất hiện trở lại trên gương mặt già nua.
"Chúc mừng cậu, Tân Giám đốc Lâm Phong", ông Hoàng cười lạnh, đẩy về phía Phong một chiếc laptop chuyên dụng có gắn khóa bảo mật sinh trắc học bằng phần cứng. "Nhiệm vụ đầu tiên của cậu trên chiếc ghế này: Hãy đăng nhập vào tài khoản tổng, ký số phê duyệt tập lệnh giải ngân của các dự án bất động sản ven biển miền Trung."
Hân nín thở. Tập lệnh giải ngân đó chính là dòng tiền bẩn trị giá bốn trăm triệu đô la đang chờ được "rửa sạch". Nó cũng chính là thứ đã lấy mạng Trần Nam 18 tháng trước.
Lâm Phong không hề nao núng. Anh đặt ngón tay lên bộ quét vân tay của laptop. Màn hình chuyển sang màu xanh, hiển thị dòng chữ: “Quyền truy cập tối cao: CEO Lâm Phong”. Nhưng thay vì bấm nút phê duyệt lệnh giải ngân, ngón tay của Phong bắt đầu gõ những dòng lệnh mã hóa phức tạp với tốc độ chóng mặt.
"Cậu đang làm cái gì thế?!" Ông Hoàng biến sắc, lao lên định giật lại chiếc laptop.
RẮC!
Một tiếng động khô khốc vang lên. Hai gã vệ sĩ đứng ở cửa đột ngột rút súng ngắn có gắn ống giảm thanh ra, nhưng họng súng của họ không chĩa vào Lâm Phong, mà chĩa thẳng vào đầu ông Hoàng và... cả Hân.
"Đứng yên," một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía cửa.
Phía sau hai gã vệ sĩ, một người đàn ông trung niên bước ra khỏi bóng tối của hành lang. Đó là Chủ tịch Hội đồng quản trị tối cao của Vạn Phát — người đứng sau toàn bộ cỗ máy giết người này.
"Ông Hoàng, ông già rồi nên lẩm cẩm quá," gã Chủ tịch cười nhạt, ánh mắt gã dán chặt vào Lâm Phong. "Cậu nghĩ tôi không biết cậu là em trai của Trần Nam sao, Lâm Phong? Cái mã số 13 trong hệ thống nhân sự dự phòng là do chính tôi mở ra để câu con cá là cậu vào lưới đấy."
Hân bàng hoàng nhận ra mình và Lâm Phong hoàn toàn đã chậm một nước cờ. Kẻ đi săn thực chất lại là con mồi bị dẫn dụ.
Gã Chủ tịch bước đến bên bàn, nhìn màn hình laptop đang chạy một thanh trạng thái sao lưu dữ liệu: "Cậu muốn dùng quyền CEO để trích xuất mã nguồn 'Cỗ Máy Quét' và chiếc ổ cứng của anh trai cậu đúng không? Tiếc quá, chiếc ổ cứng đó đã được tích hợp thẳng vào bo mạch chủ của căn phòng sever bảo mật ngay bên dưới tầng 80 này rồi. Và đêm nay, sau khi cậu ký... cậu cũng sẽ 'đột quỵ' giống như anh trai cậu."
Gã Chủ tịch quay sang nhìn Hân, ánh mắt tràn đầy sự tàn nhẫn: "Còn cô, Rainmaker. Cảm ơn cô đã mang đến một vật tế hoàn hảo. Theo điều khoản phụ, sau đêm nay, cô sẽ thay cậu ta chịu trách nhiệm trước pháp luật về dòng tiền bốn trăm triệu đô này. Một cái chết kép hoàn hảo giữa đêm bão."
Gã vệ sĩ tiến lên, họng súng đen ngóm dí sát vào màng tang của Hân. Tiếng sấm nổ vang trời bên ngoài cửa sổ như đang đếm ngược những giây phút sinh tồn cuối cùng của cô trên tầng 81 đẫm máu.