Ánh chớp từ trận cuồng phong ngoài kia rạch đôi bầu trời, hắt những vệt sáng trắng bệch lên gương mặt đắc thắng của gã Chủ tịch. Họng súng của gã vệ sĩ vẫn dí chặt vào màng tang của Hân, lạnh ngắt và nồng mùi dầu súng. Mồ hôi lạnh chảy dọc thái dương, nhưng trong khoảnh khắc cận kề cái chết, bộ óc của một "Rainmaker" không cho phép cô đầu hàng. Cô liếc nhìn Lâm Phong.
Trái ngược với sự hoảng loạn của ông Hoàng đang run rẩy bên cạnh, Lâm Phong vẫn bất động. Những ngón tay của anh đã rời khỏi bàn phím, thanh trạng thái sao lưu dữ liệu trên màn hình laptop đã chạm mốc 100% với một dòng chữ đỏ rực: “Truy cập bị từ chối - Hệ thống đã bị khóa toàn cục”.
"Mày làm cái gì thế?!" Gã Chủ tịch nụ cười tắt ngấm, lao đến nhìn chằm chằm vào màn hình. "Mày khóa hệ thống? Mày điên rồi! Nếu không có lệnh duyệt trong mười phút nữa, bốn trăm triệu đô sẽ bị hệ thống bưu cục quốc tế trả về nguồn, toàn bộ đường dây sẽ đổ bể!"
"Tôi không điên", Lâm Phong ngẩng đầu lên, đôi mắt anh trong đêm tối sáng quắc như hai ngọn đuốc, nhìn thẳng vào gã Chủ tịch. "Kẻ điên là các người. Các người nghĩ tôi ngu ngốc đến mức một mình tay không bước vào đây để các người thọc súng vào đầu sao?"
Phong chầm chậm đưa tay lên, không phải để đầu hàng, mà là để bấm vào chiếc khuy măng-sét bằng bạc trên cổ tay áo sơ mi. Một tiếng tách nhỏ vang lên.
“...Cậu muốn dùng quyền CEO để trích xuất mã nguồn 'Cỗ Máy Quét' và chiếc ổ cứng của anh trai cậu đúng không? Tiếc quá, chiếc ổ cứng đó đã được tích hợp thẳng vào bo mạch chủ của căn phòng sever bảo mật ngay bên dưới tầng 80 này rồi...”
Giọng nói của chính gã Chủ tịch vang lên mồn một từ chiếc khuy măng-sét — thứ thực chất là một thiết bị thu âm và phát sóng trực tiếp chuẩn quân sự.
"Thiết bị này đang livestream toàn bộ âm thanh và hình ảnh của căn phòng này, bằng đường truyền vệ tinh mã hóa độc lập, thẳng về máy chủ của Cục Cảnh sát Hình sự và Cục Phòng chống rửa tiền", Phong cười lạnh, từng câu chữ thốt ra như những nhát búa nện thẳng vào lồng ngực kẻ đối diện.
"Thời gian chạy lệnh năm mươi phút của chiếc laptop này không phải để sao lưu dữ liệu ra ngoài, mà là để đồng bộ hóa chiếc ổ cứng của anh trai tôi ở tầng 80 với kho dữ liệu của Bộ Công an. Gã Chủ tịch, cỗ máy giặt tiền của các người đã bị phơi bày ra ánh sáng rồi."
"Mày..." Gã Chủ tịch lùi lại một bước, mặt cắt không còn một giọt máu. Gã gào lên điên cuồng như một con thú bị dồn vào đường cùng: "Bắn! Bắn chết tụi nó cho tao! Xóa sạch dấu vết!"
Gã vệ sĩ siết ngón tay vào cò súng.
BÙM!
Một tiếng nổ lớn vang lên, nhưng không phải từ họng súng của gã vệ sĩ. Toàn bộ hệ thống cửa kính bọc đồng trị giá hàng triệu đô của tầng 81 đột ngột vỡ tan tành dưới sức ép của những quả nổ nghiệp vụ. Gió bão cùng mưa lạnh ập vào phòng như một trận cuồng phong, hất văng những xấp tài liệu bay toán loạn.
Từ những sợi dây thừng thả dọc từ tầng thượng xuống, hơn mười chiến sĩ cảnh sát đặc nhiệm thuộc Bộ Công an, mặc sắc phục chống bạo động, lao xuyên qua màn mưa vỡ nát.
ĐOÀNG! ĐOÀNG!
Hai tiếng súng vang lên chuẩn xác, bắn quỵ hai gã vệ sĩ trước khi chúng kịp siết cò. Khói súng lẫn trong hơi nước bão mù mịt. Gã Chủ tịch định lao ra cửa thoát hiểm nhưng đã bị Lâm Phong lao tới, dùng một thế võ khóa tay cực hiểm, đè nghiến gã xuống nền nhà ngập nước mưa và những mảnh kính vỡ.
"Hân! Cô không sao chứ?!" Phong hét lên giữa tiếng gió rít bên cửa sổ vỡ.
Hân ngồi bệt dưới đất, hai tai lùng bùng vì tiếng nổ, tóc tai ướt sũng nước mưa. Cô nhìn gã Chủ tịch và ông Hoàng đang bị còng tay, rồi nhìn những chiến sĩ đặc nhiệm đang phong tỏa toàn bộ phòng server. Bản hợp đồng bằng máu cuối cùng đã bị hủy bỏ trước khi nó kịp lấy mạng cô. Cô nhìn Phong, nở một nụ cười nhẹ nhõm:
"Tôi vẫn sống... thưa vị CEO sống sót đầu tiên của Vạn Phát."
Nhưng giữa lúc lực lượng chức năng đang áp giải các nghi phạm ra ngoài, Hân bất ngờ nhìn thấy chiếc laptop chuyên dụng của Phong. Trên màn hình bị dính nước mưa, ngoài lệnh khóa hệ thống, một dòng cửa sổ chat nội bộ ẩn danh bất ngờ bật lên với dòng chữ:
“Chúc mừng cô đã sống sót qua tầng 81, Rainmaker. Nhưng hãy cẩn thận, gã Chủ tịch đó chỉ là người vận hành chiếc máy giặt tiền tại Việt Nam. Kẻ sở hữu thực sự của 'Cỗ Máy Quét' vẫn đang cầm bản sơ yếu lý lịch của cô... trên một chuyến bay đến Zurich.”
Hân khựng lại, nụ cười trên môi đóng băng. Trận chiến sinh tồn này hóa ra chỉ mới là sự khởi đầu của một trò chơi nhân sự ở cấp độ toàn cầu.