
Căn biệt thự nằm biệt lập ở cuối con đường trải đá hộc, lọt giữa những hàng thông thẳng đứng và im lìm như những cột giàn giáo chốn nghĩa trang. Nó không mang vẻ ma mị cổ kính với mái vòm phủ rêu hay tường gạch rạn nứt. Trái lại, đó là một khối kiến trúc hiện đại, góc cạnh, với những mảng kính lớn và tone màu xám xi măng trần lạnh lẽo. Một thứ kiến trúc tối giản đến mức tàn nhẫn, dường như được dựng lên không phải để người ta sống, mà để ngăn chặn mọi sự xâm nhập của thế giới bên ngoài.
An bước qua cánh cổng sắt tự động vừa khép lại với một tiếng "KÉT" khô khốc. Cô chỉnh lại dây đeo chiếc túi da trên vai, cảm nhận cái lạnh đầu mùa thấm qua lớp áo sơ mi mỏng. Là một chuyên gia tư vấn tâm lý hành vi có mười năm kinh nghiệm, An không còn lạ gì những căn nhà của giới thượng lưu—nơi những bi kịch tàn nhẫn nhất thường được bọc trong những lớp nhung lụa và sự yên tĩnh xa xỉ. Nhưng không khí ở đây khiến gáy cô nhột nhạt một cảm giác bất an khó tả.
Lửa củi không cháy trong lò sưởi. Không có tiếng tivi, không có mùi thức ăn, cũng chẳng có lấy một vệt bụi hay món đồ chơi nào văng trên sàn.
"Chào cô An. Cảm ơn cô đã không ngại đường xa."
Giọng nói trầm, đều và chuẩn mực vang lên từ phía cầu thang. Nam bước xuống. Hắn chừng bốn mươi tuổi, vóc dáng cao ráo trong chiếc áo sweater màu be tươm tất. Gương mặt Nam sở hữu những đường nét góc cạnh hoàn hảo, đôi kính gọng kim loại mảnh làm tôn lên vẻ trí thức, điềm tĩnh. Hắn nở một nụ cười vừa đủ—không quá đồn hởi, không quá lạnh lùng, một nụ cười được tính toán chính xác đến từng centimet cơ mặt.
"Chào anh Nam," An mỉm cười đáp lễ, bắt lấy bàn tay khô và lạnh của hắn. "Anh quá lời rồi. Đây là công việc của tôi."
"Mời cô ngồi. Mai đang pha trà dưới bếp, còn bé Đức... nó đang ở trong phòng." Nam ra hiệu mời An ngồi xuống chiếc sofa bọc da màu xám nhạt.
Khung cảnh xung quanh sạch sẻ tới mức ngột ngạt. Trên mặt bàn kính không có một vết vân tay. Mọi vật dụng, từ hũ nến thơm chưa từng thắp đến chồng tạp chí kiến trúc, đều nằm ở những vị trí dường như đã được đo bằng thước dây.
Một tiếng động nhẹ vang lên. Mai đi ra từ góc bếp, tay bưng chiếc khay sứ trắng đựng ấm trà thảo mộc. Cô mặc một chiếc đầm đới màu ngà dài qua gối, tóc búi gọn sau đầu. Mai rất đẹp, một vẻ đẹp mong manh, đài các nhưng làn da cô tái nhợt như thiếu ánh sáng mặt trời lâu ngày.
"Chào cô... cô An," Mai cất tiếng. Giọng cô nhỏ, hơi run, mắt chớp liên tục.
"Chào chị Mai," An quan sát từng cử động nhỏ của người phụ nữ.
Mai đặt tách trà xuống trước mặt An. Nhưng ngay khoảnh khắc chiếc thìa inox nhỏ trên khay vô tình trượt nhẹ, tạo ra một tiếng "leng keng" mảnh sắc, vai Mai đột ngột giật nẩy lên. Cô sững người, gương mặt cắt không còn một hạt máu, ánh mắt dại đi trong một giây ngắn ngủi như vừa vi phạm một tội ác gớm tiếc.
An nheo mắt, ghi nhận phản ứng bất thường đó. Dường như nhận ra sự chú ý của An, Nam lập tức nghiêng người, nhẹ nhàng đặt bàn tay mình lên mu bàn tay Mai. Hành động trông có vẻ tràn đầy sự âu yếm, nhưng An nhận ra ngón tay cái của Nam đang ấn nhẹ vào khớp xương cổ tay của vợ—một lực ấn đủ mạnh để cảnh báo.
"Cảm ơn em, mật ong hôm nay pha rất vừa," Nam nhìn vợ, ánh mắt dịu dàng nhưng sâu thẳm như một cái hố không đáy. "Em lên xem bé Đức thế nào rồi bảo con xuống đây chào cô An nhé?"
"Vâng... em đi ngay." Mai gật đầu lia lịa, như một cỗ máy được lập trình sẵn, rồi nhanh chóng quay lưng bước lên cầu thang. Dáng đi của cô gượng gạo, hai vai co rút lại.
An nhấp một ngụm trà ấm, vị cam thảo ngọt lịm lăn qua cổ họng nhưng không xóa được cảm giác đắng ngắt trong lòng. Cô nhìn Nam:
"Anh Nam, qua điện thoại anh có nói bé Đức dạo này có những biểu hiện tâm lý bất thường sau đợt chuyển nhà?"
Nam thở dài, tựa lưng vào ghế, vẻ mặt đong đầy sự trăn trở của một người cha mẫu mực: "Đúng vậy cô An. Suốt hai tháng nay, từ khi gia đình tôi chuyển về biệt thự này, Đức trở nên thu mình hoàn toàn. Nó không nói chuyện với ai, ban đêm thường xuyên giật mình khóc thảm thiết. Nhưng điều làm tôi lo lắng nhất..." Hắn dừng lại, lấy từ trong túi áo ra một tập giấy vẽ A4 đặt lên bàn. "...là những bức tranh này."
An cầm tập giấy lên.
Trang đầu tiên là bức vẽ ngôi nhà bằng màu sáp. Ngôi nhà hình vuông màu xám, có ba người đứng trước cửa—người cha cao lớn, người mẹ mỉm cười và đứa trẻ. Mọi thứ trông vô cùng bình thường, cho đến khi An nhìn kỹ vào phần góc dưới của bức tranh.
Phía dưới sàn nhà màu xám, Đức dùng bút màu đen tô đậm một khoảng không gian hình chữ nhật—mô phỏng gầm giường. Ở bên trong khoảng đen đặc đó, có một hình người được vẽ bằng những nét ngoằn ngoèo, gãy khúc điên rồ. Nhân cách đó không có mắt, không có mũi, chỉ có một cái miệng há rộng như đang gào xé, và toàn thân co quắp lại trong một tư thế vặn sườn đớn đau.
An lật sang trang thứ hai. Vẫn là căn phòng đó. Nhưng lần này, hình người dưới gầm giường đã bò ra một nửa. Nó có mái tóc dài xơ xác.
Đến trang thứ ba, đứa trẻ dùng màu đỏ tô đè lên gương mặt của người mẹ đang đứng mỉm cười bên cạnh người cha, còn hình người dưới gầm giường thì được vẽ ngay đằng sau lưng người mẹ, hai cánh tay dài ngoằng như hai sợi dây xích đang quấn lấy cổ cô.
"Con tôi luôn miệng nói rằng..." Giọng Nam hạ thấp xuống, mang theo sự bối rối giả tạo hoặc thật sự lo ieu, "Trong nhà có hai người mẹ. Người mẹ đang sống cùng chúng tôi... và 'người mẹ dưới gầm giường'."
Căn phòng chìm vào một khoảng lặng tờ. Tiếng gió rít qua khe cửa kính ngoài phòng khách nghe như tiếng ai đó đang thở dốc.
"Tôi có thể gặp bé Đức bây giờ được không?" An ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lạnh đối diện với Nam.
"Tất nhiên. Phòng của cháu ở tầng hai."
An đứng dậy, đi theo Nam lên tầng. Hành lang tầng hai trải thảm xám dày, nuốt chửng mọi tiếng bước chân. Nam dừng lại trước một cánh cửa gỗ màu trắng, nhẹ nhàng vặn khóa.
Căn phòng của Đức rộng rãi, ngập tràn ánh sáng từ ô cửa sổ lớn nhìn ra rừng thông. Mọi thứ ngăn nắp đến mức đáng sợ. Đức—đứa trẻ 8 tuổi với gầy gò, đôi mắt to đen láy nhưng u uất—đang ngồi khoanh chân trên thảm, trước mặt là một tờ giấy trắng. Mai đang ngồi cạnh con, nhưng cô không ôm con, chỉ nắm chặt hai bàn tay mình để trên đùi.
"Đức ơi, cô An đến chơi với con này," Nam cất giọng ấm áp.
Đứa trẻ không ngẩng đầu lên. Nó cầm thỏi màu sáp màu đen, tiếp tục tô đè lên góc dưới của tờ giấy. Tiếng sáp ma sát mạnh trên mặt giấy nhám tạo ra những âm thanh sột soạt, sột soạt dồn dập, gắt gỏng.
An tiến lại gần, từ từ quỳ một chân xuống bên cạnh đứa trẻ để đưa tầm mắt mình ngang bằng với nó. Cô không nhìn vào tờ giấy, mà nhìn vào bàn tay đang run rẩy của bé Đức.
"Chào Đức. Cô là An. Cô rất thích những màu sắc con dùng," An nói bằng giọng nhẹ nhàng nhất.
Đứa trẻ đột ngột dừng tay. Nó quay sang nhìn An. Trong đôi mắt trong veo nhưng sâu thẫm của đứa trẻ 8 tuổi không có sự sợ hãi của một bệnh nhân nhi thông thường, mà là một sự cầu cứu tuyệt vọng.
Đức nhìn An, rồi ánh mắt nó lén liếc về phía Nam đang đứng tựa lưng vào cửa, sau đó nhìn sang Mai.
Bất ngờ, đứa trẻ chìa tờ giấy về phía An.
Trên tờ giấy trắng, không có ngôi nhà, không có cây cối. Chỉ có một chiếc giường lớn được vẽ bằng những đường thẳng tắp. Bên dưới gầm giường, Đức vẽ một gương mặt người phụ nữ bị gạch xóa chằng chịt bằng màu đen. Nhưng lần này, ở góc trên cùng của bức tranh, nơi vẽ người mẹ đang đứng, Đức không vẽ nụ cười nữa.
Đứa trẻ dùng bút màu đen, đâm mạnh những chấm nhỏ li ti lên gương mặt người mẹ đứng bên trên—giống như một chiếc mặt nạ đang bị rạn nứt.
"Cô ơi..." Đức cất tiếng, giọng nói khàn đặc vì lâu ngày không sử dụng.
"Cô nghe đây, Đức," An nghiêng người lại gần.
Đức ghé sát vào tai An, hơi thở của đứa trẻ lạnh ngắt. Nó thì thầm, từng từ một rơi vào tai An như những giọt nước đá:
"Mẹ ở trên giường... không phải là mẹ. Mẹ thật... bị chú ấy giấu dưới gầm giường rồi."
An khựng người. Một luồng điện chạy dọc sống lưng cô. Cô ngẩng đầu lên, vô tình bắt gặp ánh mắt của Mai. Mai đang nhìn cô, đôi mắt mở to trừng trừng, môi cô mấp máy như muốn nói điều gì đó, nhưng ngay lập tức, một tiếng ho nhẹ của Nam từ phía cửa vang lên.
Mai giật thót người, cúi gập mặt xuống, vội vã dùng hai tay ôm lấy đầu.
An quay lại nhìn Nam. Hắn vẫn đứng đó, khoanh tay trước ngực, nụ cười lịch thiệp trên môi vẫn không hề biến đổi một milimet. Nhưng sau tròng kính cận, đôi mắt hắn xám xịt và lạnh lẽo như màu xi măng của căn biệt thự này.