Lục Mạn Mạn nhìn chiếc ô lớn, lại nhìn vạt áo sơ mi trắng tinh khôi của anh, khẽ chu mỏ kiêu ngạo: "Tôi không thèm đi chung với cậu. Tôi tự chạy về được!"
"Bằng cái đầu rỗng tuếch và cơ thể dễ bị cảm lạnh của em sao?" Thẩm Hoài An không kiên nhẫn giải thích nhiều, anh vươn cánh tay khỏe khoắn ra, dứt khoát nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của Lục Mạn Mạn kéo mạnh cô vào dưới mái ô của mình. Sự sủng ái độc chiếm bộc phát khiến cô không có cơ hội phản kháng.
Suốt dọc đường từ trường về khu tập thể sát vách nhà nhau, màn mưa bên ngoài gào thét hung hãn, nhưng không gian bên dưới chiếc ô đen lại yên bình đến lạ kỳ. Lục Mạn Mạn cúi đầu bước đi, bỗng nhận ra vai phải của mình hoàn toàn khô ráo, không vướng một giọt nước mưa nào. Cô tò mò ngước mắt lên nhìn, bấy giờ mới phát hiện ra chiếc ô đen lớn đã bị Thẩm Hoài An cố tình nghiêng hẳn sang phía bên cô, che chở cho cô một cách trọn vẹn nhất. Trong khi đó, toàn bộ bả vai trái và một nửa lưng áo đồng phục của vị học bá toàn trường đã bị nước mưa dội cho ướt sũng, dán chặt vào cơ thể săn chắc đầy nam tính của anh.
"Thẩm Hoài An... ô bị lệch rồi kìa." Lục Mạn Mạn khẽ kéo tay áo anh, giọng nói bỗng nhiên mềm mỏng, dịu dàng hẳn đi, không còn vẻ xù lông nhím thường ngày.
Thẩm Hoài An không quay đầu, anh dùng bàn tay đang nắm cổ tay cô siết chặt hơn một chút, kéo cô đi sát vào người mình hơn để tránh những vũng nước đọng dưới đường. Giọng nói của anh hòa vào tiếng mưa rơi, ấm áp và kiên định vô bờ bến: "Không lệch. Vị trí của chiếc ô này chưa bao giờ lệch cả. Từ nhỏ đến lớn, nó vẫn luôn chỉ dành để che cho một mình em mà thôi."
Bí mật sát vách nhà, tình cảm giấu kín suốt mười mấy năm qua của chàng học bá lạnh lùng, cuối cùng cũng theo cơn mưa rào thanh xuân ấy mà len lỏi vào tận sâu trong trái tim của cô nàng học tra ngơ ngác, mở ra một chương mới đầy ngọt ngào của tình yêu tuổi học trò.