Thời gian không đợi chờ một ai, kỳ thi thử đại học lần thứ nhất của toàn thành phố gõ cửa trường Trung học số 1 bằng một bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Đối với học sinh lớp chọn 11A1, đây không chỉ là một bài kiểm tra điểm số đơn thuần, mà còn là cuộc chiến phân hạng vị trí ghế ngồi và quyết định xem ai sẽ phải rời khỏi lớp chuyên để xuống lớp thường nếu thành tích sa sút.
Áp lực vô hình ấy đè nặng lên vai tất cả mọi người, và người lo lắng nhất không ai khác chính là Lục Mạn Mạn.
Suốt hai tuần trước kỳ thi, Lục Mạn Mạn gần như không chạm vào một nét bút vẽ nào. Cuốn sổ lò xo A5 bị cô cất sâu vào góc tủ, thay vào đó là chồng đề cương dày cộm, những công thức Toán, Lý, Hóa chằng chịt mà cô phải học thuộc lòng. Đêm nào phòng ngủ của cô cũng sáng đèn đến ba giờ sáng, hai mắt thâm quầng như gấu trúc, tinh thần luôn trong trạng thái căng thẳng tột độ.
Cô sợ, cô vô cùng sợ hãi việc mình sẽ bị tụt hạng, bị đẩy ra khỏi lớp 11A1, và điều tồi tệ nhất là không còn được danh chính ngôn thuận ngồi cùng bàn với Thẩm Hoài An nữa.
Thẩm Hoài An nhìn thấy sự thay đổi và nỗi lo âu của cô gái nhỏ thì trong lòng vô cùng xót xa. Anh biết tính cách của cô, càng ép buộc cô sẽ càng hoảng loạn. Vì vậy, thay vì bắt cô giải thêm đề, mỗi buổi tối tại phòng đọc sách nhà sát vách, Thẩm Hoài An đều tự tay pha cho cô một ly sữa dâu ấm, thắp một ngọn nến thơm mùi thảo mộc giúp an thần và ngồi im lặng bên cạnh cô.
Anh không nói nhiều, chỉ khi nào cô gặp phải một bài toán quá khó đến mức bật khóc uất ức, anh mới vươn bàn tay to lớn ra, nhẹ nhàng xoa đầu cô, kéo cô tựa vào vai mình mà vỗ về: "Ngoan, đừng khóc. Có tôi ở đây rồi, bài toán này không làm khó được em đâu. Tin tưởng tôi, được không?"