
Tác giả: Chloe Mộng Trân
Trời đất Thái Hư bỗng nhiên rung chuyển bởi ba ngàn vệt kim quang đâm xuyên qua tầng mây thứ chín.
Hàng triệu tu sĩ từ năm châu bốn biển đồng loạt quỳ gối xuống nền đá lạnh, hướng mắt về phía Đỉnh Cửu Tiêu — nơi vị tu sĩ trẻ tuổi nhất lịch sử, Cố Huyền Thần, sắp sửa thực hiện đại lễ Phi Thăng.
Linh khí trong thiên địa cuộn trào như đại hải cuồng nộ.
Những đám mây đen tích tụ hàng vạn năm bị xé rách, để lộ ra một cánh cổng ánh sáng dát vàng rực rỡ, tỏa ra thứ uy áp thánh thiện khiến mọi sinh linh phải run rẩy bái phục.
"Chúc mừng Cố Tiên Tôn! Lịch sử ba vạn năm mới lại có người chạm tay vào Đạo Quả!"
"Chiêm ngưỡng Tiên Tôn! Xin nguyện cầu cho con đường vĩnh hằng của ngài!"
Những tiếng tung hô như sóng trào vang vọng từ dưới chân núi, truyền qua từng tầng mây, rơi vào tai Cố Huyền Thần.
Hắn đứng ở trung tâm của Đài Tế Thiên, áo trắng tung bay trong gió kiếp, khí chất lội ngược dòng đời, uy nghiêm như một vị thần cai trị vận mệnh.
Trên trán hắn, Ấn Chân Thần lóe lên ánh sáng tím nhạt — biểu tượng của đỉnh cao Cửu Trọng Cảnh mà vạn người mơ ước.
Nhưng trong lòng Cố Huyền Thần không hề có một gợn sóng tự hào.
Thay vào đó, một cảm giác vô lý lạnh lẽo đang lan ra từ cột sống của hắn.
Hắn hạ mắt nhìn xuống bàn tay mình.
Những đường vân tay không phải là da thịt thông thường, mà đang khẽ rung lên theo những tần số kỳ lạ.
Khi hắn ngưng tụ linh lực đến mức tối đa để đón nhận vạt kim quang từ Cánh Cổng Phi Thăng, hắn không cảm thấy sự siêu thoát.
Thay vào đó, hắn nghe thấy một âm thanh.
Chẹp... chẹp...
Đó là tiếng nuốt nước bọt.
Một âm thanh nhão nhét, tanh hôi và chậm rãi, vang vọng không phải từ trên trời cao, mà từ... bên trong khoảng không vô tận phía sau Cánh Cổng.
Cố Huyền Thần nheo mắt.
Sở hữu "Thần Nhãn Bát Nhã" — đôi mắt có thể nhìn xuyên qua mọi ảo ảnh do hắn đánh đổi nửa đời người để luyện thành — hắn quyết định đẩy công lực lên mức cực hạn, phóng tầm mắt xuyên qua vạt kim quang rực rỡ kia.
Bức tranh thánh thiện lập tức sụp đổ.
Không có Tiên Giới.
Không có những lầu son gác ngọc, không có sông linh khí hay cây tiên quả.
Phía sau Cánh Cổng Phi Thăng là một khoảng không tăm tối thối rữa, tràn ngập thứ dịch nhầy màu đen bốc mùi hôi thối của thịt rỉ.
Và chiếc "Tòa Sen Kim Quang" mà vạn người thèm khát thực chất là một chiếc lưỡi khổng lồ, sần sùi với hàng triệu chiếc gai thịt đang ngoe ngẩy.
Phía trên chiếc lưỡi ấy là một cuống họng sâu hun hút, nở rộng ra như một vực thẫm không đáy.
Cái gọi là "Đạo Tôn Phi Thăng" mười vạn năm trước — vị sư phụ mà Cố Huyền Thần kính trọng nhất — lúc này đang nằm chìm một nửa trong đống dịch nhầy thối rữa kia.
Toàn bộ thân thể Tiên Đế của ông đã bị phân hủy thành thứ đờm đặc màu vàng, chỉ còn lại khuôn mặt biến dạng đang ngước lên, đôi mắt trống rỗng phun ra những bong bóng linh khí.
Thì ra, linh khí dồi dào mà cả đại lục hít thở hằng ngày... chỉ là khí gas bốc ra từ quá trình tiêu hóa của thực thể này.
"Đây... đây là cái gì?"
Cố Huyền Thần lùi lại một bước, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Lần đầu tiên sau ba trăm năm tu hành, tâm cảnh của vị Tiên Tôn bất bại xuất hiện một vết nứt sâu hắm.
U... u...
Một luồng thần thức cổ xưa, nặng nề như hàng ngàn ngọn núi đè nặng xuống não bộ của Cố Huyền Thần.
Đó không phải là ngôn ngữ của con người, mà là tư duy của một Thần Linh đang ngủ say.
Thông qua luồng thần thức ấy, Cố Huyền Thần lập tức hiểu ra toàn bộ sự thật tàn nhẫn đến mức phát điên.
Thế giới này không có thật.
Đại lục năm châu, những dãy núi trùng điệp, những dòng sông cuồn cuộn, vạn vạn con người, thù hận, tình yêu, và cả bản thân hắn... tất cả chỉ là một "Cơn Mộng" do thực thể Cổ Thần này tạo ra trong lúc chìm vào giấc ngủ ngàn năm.
Để duy trì giấc ngủ và không bị năng lượng của chính mình đánh thức, Cổ Thần đã tạo ra hệ thống "Tu Tiên".
Nó biến các sinh linh trong giấc mộng thành những "máy lọc năng lượng".
Các tu sĩ cặm cụi gom góp linh khí, nén chúng lại thành Đạo Quả, và khi Đạo Quả đạt đến độ chín mồi — chính là lúc Phi Thăng — Cổ Thần sẽ hé mở cuống họng trong giấc mơ để nuốt chửng khối năng lượng cô đặc đó vào dạ dày thực tế.
Cố Huyền Thần không phải là người chuẩn bị thành Tiên.
Hắn chỉ là một viên thuốc bổ đã được luyện xong, đang đứng trước miệng của kẻ ăn thịt.
"Huyền Thần! Sao ngươi còn chưa bước lên Tòa Sen?"
Một giọng nói uy nghiêm vang lên từ phía dưới Đài Tế Thiên.
Đó là Đại Trưởng Lao của Thái Cổ Tông, người đã đồng hành cùng hắn qua hàng trăm sinh tử.
Khuôn mặt vị trưởng lão đong đầy sự sùng bái và mong chờ.
Trong mắt ông ta, Cố Huyền Thần sắp sửa trở thành chỗ dựa lớn nhất của tông môn ở Tiên Giới.
Cố Huyền Thần nhìn vị trưởng lão, rồi lại nhìn xuống hàng triệu tu sĩ đang quỳ rạp dưới chân núi.
Họ đang mỉm cười.
Họ đang rơi nước mắt vì xúc động.
Họ đang cống hiến cả cuộc đời, hy sinh cha mẹ, con cái, bạn bè để theo đuổi một giấc mơ... mà đích đến cuối cùng là trở thành một bãi đờm trong cuống họng quái vật.
Nếu hắn bước lên Tòa Sen, hắn sẽ chìm vào một ảo mộng vĩnh hằng khác trong tiềm thức Cổ Thần — nơi hắn sẽ làm một Tiên Đế tối cao, nắm giữ vạn vật, nhưng thực chất thân xác hắn sẽ bị phân hủy dần trong dung dịch dạ dày.
Đó là một sự ngu muội ngọt ngào.
Còn nếu hắn từ chối?
Hắn sẽ phải xé rách đạo quả của chính mình, chống lại toàn bộ quy tắc của thế giới này.
Hắn sẽ trở thành một kẻ điên, một ma đầu, một kẻ phản bội trong mắt hàng triệu người đang quỳ dưới kia.
Cánh Cổng Phi Thăng bắt đầu khép nhẹ lại.
Chiếc lưỡi khổng lồ vươn ra xa hơn, tỏa ra một lực hút mãnh liệt, cố gắng kéo Cố Huyền Thần vào trong.
"Rắc!"
Một tiếng động giòn tan vang lên từ trong lồng ngực Cố Huyền Thần.
Hắn không bước lên.
Thay vào đó, hắn đưa bàn tay gầy gò của mình đâm thẳng vào ngực trái.
Máu tươi màu vàng kim bắn ra tung xé tà áo trắng.
Ngón tay hắn siết chặt lấy Thái Cổ Đạo Đan — thứ năng lượng tinh khiết nhất mà hắn đã tốn ba trăm năm khổ luyện — và nghiến răng bóp nát!
"OÀNG!"
Một làn sóng xung kích màu đỏ máu bùng nổ từ đỉnh Đỉnh Cửu Tiêu.
Ánh kim quang thánh thiện bị nhuộm đen trong chớp mắt.
Ấn Chân Thần trên trán Cố Huyền Thần sụp đổ, biến thành những đường vân quỷ dị chạy dài xuống cổ.
"Phụt!"
Cố Huyền Thần phun ra một ngụm máu đen, cơ thể sụp xuống một gối, nhưng đôi mắt hắn lúc này lại rực lên một ngọn lửa ma mị, điên cuồng và lạnh lẽo đến tận xương tủy.
Cánh Cổng Phi Thăng phát ra một tiếng gầm gừ giận dữ của Cổ Thần vì bị hụt mất mồi ngon, rồi lập tức biến mất vào không trung.
Dưới chân núi, vạn vạn tu sĩ bàng hoàng đứng dậy.
Họ nhìn thấy vị Tiên Tôn mà họ tôn sùng vừa tự tay phá hủy Đạo Quả, nhuộm đen bản thân và hủy bỏ Đại Lễ Phi Thăng.
"Tà ma! Hắn... hắn đã bị Ma Đạo chiếm hữu rồi!"
"Cố Huyền Thần đã phá hủy con đường kết nối với Tiên Giới! Hắn là kẻ thù của toàn bộ đại lục!"
Những tiếng tung hô ngọt ngào vài phút trước lập tức biến thành những lời nguyền rủa cay nghiệt nhất.
Hàng ngàn tiên kiếm đồng loạt tuốt khỏi vỏ, chỉ thẳng lên đỉnh núi.
Cố Huyền Thần đứng dậy giữa cơn mưa máu của chính mình.
Hắn nhìn xuống thiên hạ ngô nghê đang giận dữ, khẽ nở một nụ cười đắt giá.
"Một lũ điên cuồng đi tìm cái chết..."
Hắn thì thầm, giọng nói khàn đặc nhưng xuyên thấu không gian.
"Nếu cái thế giới này muốn ngủ... vậy thì ta sẽ là kẻ cầm dao đến thức tỉnh từng người một!"