Cơn bão máu càn quét qua đỉnh Cửu Tiêu không chỉ xé rách bầu trời đêm, mà còn đập tan trật tự vốn có của toàn bộ đại lục.
Tin tức vị Tiên Tôn trẻ tuổi nhất lịch sử tự tay bóp nát Đạo Quả, biến thành Ma Đầu ngay trước ngưỡng cửa Phi Thăng đã lan truyền với tốc độ khủng kíp.
Chỉ trong vòng năm ngày, ba ngàn tông môn thuộc Chánh Đạo đã phát ra "Thái Cổ Tru Ma Lệnh" — lệnh truy sát cao nhất trong lịch sử, thề phải phân thây Cố Huyền Thần để xoa dịu cơn giận dữ của "Tiên Giới".
Tại chân núi Phù Diêu, nơi giáp ranh giữa ranh giới Chánh – Tà, sương mù dày đặc bao phủ những rặng núi đá vôi lở mỏm.
Cố Huyền Thần bước đi thong thả trên con đường mòn phủ đầy lá mục.
Bộ tà áo trắng tinh khôi năm xưa giờ đây đã loang nổ những vệt máu khô màu tím xẫm, tà áo rách rưới lắc lư theo từng nhịp bước.
Mỗi bước chân của hắn hạ xuống, nền đất ẩm ướt lại khẽ rung lên một tần số quỷ dị, tạo ra những gợn sóng lăn tăn trên các vũng nước mưa.
Sau khi tự hủy Đạo Quả Cửu Trọng, linh lực trong cơ thể hắn đã sụp đổ hoàn toàn.
Nhưng thay vào đó, việc giải phóng bản thân khỏi hệ thống "Tu Tiên" của Cổ Thần lại giúp Thần Nhãn Bát Nhã của hắn đạt đến một tầm cao mới.
Hắn không còn nhìn thế giới này bằng con mắt của một tu sĩ, mà nhìn bằng con mắt của một kẻ đã thấu thị được mã nguồn của Giấc Mộng.
Trong mắt Cố Huyền Thần lúc này, ngọn núi Phù Diêu hùng vĩ trước mặt không hề được cấu tạo từ đất đá.
Nó là một chuỗi những sợi gân máu màu xám nhạt đang co bóp nhịp nhàng.
Những cây cổ thụ hàng ngàn năm tuổi thực chất là những sợi lông mao khổng lồ đang hút lấy thứ dịch nhờn chảy ngầm dưới lòng đất.
Và không khí — thứ linh khí thanh khiết mà các tu sĩ dốc sức tranh giành — đang bốc ra những hạt bụi li ti màu nâu đỏ, chính là tế bào chết từ niêm mạc dạ dày của Cổ Thần.
"Khụ... khụ..."
Cố Huyền Thần ho ra một ngụm máu bọt.
Phế quản của hắn rát buốt như bị lửa đốt.
Tự tay bóp nát Đạo Đan đồng nghĩa với việc hắn phải chịu đựng sự phản phệ khủng khiếp của quy tắc thế giới.
Giấc mộng này đang cố gắng "đào thải" hắn — kẻ tế bào đột biến không chịu tuân theo trật tự.
"Cố Huyền Thần! Ngươi chạy đi đâu!"
Một tiếng quát đanh thép như tiếng thiên lôi bùng nổ giữa không trung.
Xé rách màng sương mù, ba vệt sáng màu vàng kim lao xuống với tốc độ kinh hoàng, chặn đứng con đường phía trước của hắn.
Đó là Ba Đại Trưởng Lao của Thái Cổ Tông — những người từng cùng hắn uống rượu thưởng trà trên đỉnh Cửu Tiêu.
Thủ lĩnh là Tần Lạc Dương, vị trưởng lão mang tu vi Bát Trọng Cảnh, gương mặt khắc khổ lúc này tràn ngập sự uất hận và thất vọng tận cùng.
Trên tay ông ta cầm một thanh Cổ Kiếm dát vàng, lưỡi kiếm rung lên từng hồi bộc phát kiếm khí ngút trời.
"Huyền Thần... không, Ma Đầu Cố Huyền Thần!" Tần Lạc Dương chỉ kiếm vào mặt hắn, giọng nói run rẩy vì giận dữ.
"Tông môn nuôi dưỡng ngươi ba trăm năm, dốc toàn bộ tài nguyên của năm châu để giúp ngươi chạm tay vào Cánh Cổng Phi Thăng! Tại sao? Tại sao ngươi lại tự phản bội Chánh Đạo, tự hủy hoại tương lai của chính mình và dập tắt hy vọng của vạn vạn đồng đạo?"
Cố Huyền Thần dừng bước.
Hắn chậm rãi ngẩng đầu lên.
Đôi mắt hắn không còn vẻ ôn hòa ngày trước, mà sâu thẳm như hai cái hố đen không đáy, bên trong xoay chuyển những vòng xoáy sắc đỏ quỷ dị.