Sau đêm giải trừ huyết sát cho Thẩm Hằng, *Kỳ An Clinic* lại chìm vào những ngày im ắng đến rợn người. Tiết trời Giang Đô bắt đầu vào hạ, cái nắng hanh hao đổ xuống những bức tường gạch đỏ của căn biệt thự cổ.
Bên trong phòng nghiên cứu, Kỳ An dành phần lớn thời gian để thử nghiệm kết hợp giữa tinh thể bạc nano với bột chu sa Tây Tạng. Cô muốn tạo ra một loại dung dịch sát khuẩn đặc biệt, vừa có thể vô trùng dụng cụ y tế, vừa có khả năng thanh tẩy uế khí bám trên dao mổ.
Mười hai giờ trưa ngày thứ Hai, một chiếc Rolls-Royce Phantom màu đen bóng bẩy, biển số "ngũ quý" cực đẹp từ từ tiến vào con ngõ nhỏ yên tĩnh. Chiếc xe dừng lại trước cửa phòng khám, nhưng không có ai bước xuống ngay. Phải đến năm phút sau, một gã vệ sĩ mặc vest đen, đeo tai nghe bộ đàm mới bước xuống, mở cửa sau một cách cung kính.
Bước xuống xe là một người đàn ông trung niên tầm ngoài năm mươi tuổi, dáng người đậm, mái tóc cắt ngắn chải chuốt gọn gàng. Ông ta mặc một bộ complet may đo cao cấp bằng vải satin chìm, tay đeo chiếc đồng hồ Patek Philippe bằng vàng đúc trị giá cả một gia tài. Trông ông ta toát lên khí chất của một người nắm quyền lực tối cao trong giới thương trường, nhưng bước đi lại có chút nặng nề, mệt mỏi.
"Bác sĩ Diệp, có vị khách siêu VIP không đặt lịch trước, nhưng ông ấy mang theo thẻ đen bảo chứng của Chủ tịch Hiệp hội Thương mại Giang Nam." Nhân viên lễ tân bước vào phòng, nói khẽ với Kỳ An.
Kỳ An buông ống nghiệm xuống, tháo găng tay và chỉnh lại cổ áo blouse trắng: "Mời vào."
Người đàn ông trung niên bước vào phòng khám. Ngay khi ông ta vừa đặt chân qua ngưỡng cửa, ngọn đèn chùm pha lê trên trần nhà bỗng nhiên chớp nháy hai cái liên tiếp, một luồng gió lạnh buốt từ đâu tràn vào phòng khiến các tấm rèm lụa khẽ lay động.
"Ông là Tổng giám đốc Tập đoàn Vận tải biển Viễn Dương đúng không, ông Trần?" Kỳ An không cần nhìn danh thiếp, thong thả nói ra thân phận của người đàn ông.
Người đàn ông trung niên giật mình, ánh mắt sắc bén lướt qua người Kỳ An rồi nhanh chóng dịu xuống, hiện lên vẻ khẩn cầu: "Bác sĩ Diệp đúng là danh bất hư truyền. Tôi là Trần Thế Minh. Hôm nay mạo muội đến đây, không theo quy tắc của phòng khám, mong bác sĩ lượng thứ. Tôi... tôi thực sự hết cách rồi."
Ông Minh ngồi xuống ghế, hai bàn tay đan chặt vào nhau, mồ hôi hột rịn ra trên trán dù phòng điều hòa rất mát: "Bác sĩ Diệp, một tháng trở lại đây, sự nghiệp của tôi tuột dốc một cách không thể hiểu nổi. Các chuyến tàu hàng lớn của tập đoàn liên tục gặp sự cố hải quan, các dự án thâu tóm cảng biển đều dính thanh tra, chiếc ghế Tổng giám đốc của tôi đang lung lay dữ dội. Đêm nào tôi cũng mơ thấy ba đứa trẻ không có mặt ngồi trên ngực mình, cào cấu vầng trán của tôi đau đớn. Tôi đã mời các đại sư phong thủy hàng đầu về cúng bái, thay đổi vị trí bàn làm việc, nhưng trán của tôi cứ ngày một lõm xuống, sạm đen lại như thế này. Có thầy nói... cung Quan Lộc của tôi đã bị người ta yểm bùa đục khoét, nếu trán sụp hẳn xuống, tôi không chỉ mất chức mà còn thân bại danh liệt."
Kỳ An đứng dậy, bước lại gần ông Minh. Cô dùng đầu ngón tay dính một chút nước chu sa khẽ chạm vào vùng ấn đường của ông ta.
"Xèo..."
Một tiếng động nhỏ như thịt nướng trên chảo vang lên. Ông Minh khẽ rên một tiếng đau đớn, lùi lại. Ba cái miệng quỷ trên trán ông ta bị chu sa chạm vào liền nhe răng gầm gừ, phun ra một làn khói đen có mùi thối rữa của bùn ao.
"Đây là **Thuật Tam Quỷ Ngoạm Mệnh**." Đôi mắt Kỳ An lạnh lùng, cô khoanh tay trước ngực. "Có kẻ dưới trướng ông, hoặc đối thủ cạnh tranh trực tiếp, đã lấy được tóc, móng tay và ngày tháng năm sinh chính xác của ông. Họ lập bàn thờ âm, nuôi ba con quỷ đói bằng máu gà đen, rồi yểm vào một bức tượng gỗ hình nhân có khuôn mặt của ông, dùng đinh đục nát phần trán của bức tượng. Mỗi ngày bức tượng bị đục, trán ông sẽ sụp xuống một chút, tài vận và quyền lực của ông sẽ chuyển dịch hoàn toàn sang cho kẻ yểm bùa."
Ông Minh nghe xong, mặt xám ngoét như tro tàn: "Là thằng Hùng... Thằng Phó tổng giám đốc dưới quyền tôi! Nửa tháng trước nó vừa được hội đồng quản trị đề bạt vượt cấp lên thay vị trí của tôi trong dự án cảng biển trọng điểm phía Nam... Khốn nạn thật! Bác sĩ Diệp, xin cô ra tay cứu tôi! Tôi không thể mất sản nghiệp cả đời này được!"
Kỳ An cười nhạt: "Muốn vá lại cung Quan Lộc bị quỷ ngoạm, không đơn giản như tiêm filler cho cô minh tinh Thẩm Hằng đâu. Ca này liên quan đến vận mệnh của cả một tập đoàn nghìn tỷ, động đến tài mạch lớn. Tôi làm, là đang nghịch thiên cải mệnh, gánh nghiệp rất nặng."
"Hai ngàn vạn tệ! Tôi chuyển khoản ngay lập tức vào quỹ của phòng khám!" Ông Minh lập tức giơ ngón tay ra hiệu, giọng run rẩy.
Kỳ An lắc đầu, ánh mắt lóe lên tia lạnh: "Tiền đối với tôi chỉ là con số. Tôi cần ông hứa một điều. Sau khi tôi vá xong trán cho ông, ông ngồi vững ghế, việc đầu tiên ông phải làm là rút toàn bộ vốn đầu tư và chấm dứt hợp tác với dự án khu đô thị sinh thái của tập đoàn Thiên Hoàng — nơi đang xây dựng trái phép trên một khu mộ cổ, đào mạch tài lộc của vùng đất này để trục lợi."
Ông Minh sững sờ, nhưng trước ranh giới giữa sự sống và cái chết, ông ta không còn lựa chọn nào khác: "Được! Tôi hứa với cô! Chỉ cần tôi giữ được tập đoàn, tôi sẽ lập tức cắt đứt với Thiên Hoàng!"
"Ký hợp đồng bằng máu đi. Chúng ta lên bàn mổ." Kỳ An lạnh lùng quay đi, chuẩn bị cho ca phẫu thuật kinh hoàng nhất từ trước đến nay.