
Nước sông Cổ Chiên mùa lũ năm chín tám dâng cao chưa từng thấy. Dòng nước ngầu đục phù sa tràn qua bờ đê, nuốt chửng những bãi bồi và biến xóm Cù Lao thành một ốc đảo đơn độc giữa biển nước đỏ quạch. Đêm xuống, tiếng gió rít qua những rặng dừa nước ken dày nghe như tiếng hàng ngàn bóng ma gào tháo.
Ở đuôi Cù Lao—nơi người dân gọi là Bãi Ma có một cây dừa lão đã chết khô từ nhiều năm trước. Thân cây đen trần trụi, khẳng khiu như một ngón tay quỷ đâm ngược lên bầu trời vần vũ mây đen. Trên đọt dừa khô trụi lá ấy, duy nhất còn treo lủng lẳng một trái dừa điếc to bất thường. Gáo dừa đen sì, chằng chịt những đường nứt xám xịt như mạch máu khô.
Dân già Cù Lao vẫn truyền tai nhau rằng, dưới gốc cây dừa đó từng là một chiếc hầm đào thời chiến, nơi hàng chục người dân bị dồn xuống rồi lấp đất chôn sống trong một trận càn. Trái dừa điếc kia không mọc ra từ nhựa sống của cây, mà đơm hoa kết trái từ âm khí và thứ nước tủy thối rữa dưới lòng đất.
Khoảng mười một giờ đêm, cơn bão số bốn đổ bộ. Giông lốc quật liên hồi khiến chiếc ghe đuôi tôm của An chao đảo dữ dội trên sóng nước. An làm nghề vớt củi trôi sông đêm lũ. Đang cố chèo ghe tạt vào rặng dừa nước để tránh gió, một luồng sóng cao ngang ngực bất ngờ giáng thẳng vào thân ghe.
RẮC!
Chiếc sào tre trong tay An gãy đôi. Lực xô mạnh đẩy chiếc ghe đâm sầm vào gốc cây dừa lão ở Bãi Ma.
Cú va chạm làm rung chuyển thân cây khô khốc. Từ trên đỉnh đọt, trái dừa điếc đen sì tuột khỏi bẹ, rơi thẳng xuống chiếc mạn ghe của An trước khi rơi tõm xuống dòng nước xoáy cuồn cuộn.
BỎM!
Không như những trái dừa khô bình thường sẽ nổi bồng bềnh trên mặt nước, trái dừa đen chìm nghỉm xuống đáy sông như một hòn đá nặng. Ngay khoảnh khắc ấy, một làn khói màu tím sẫm bùng lên từ mặt nước nơi trái dừa vừa chìm xuống. Mùi thối rữa nồng nặc kết hợp giữa mùi xác động vật phân hủy lâu ngày và mùi bùn ao tanh nồng bộc phát cuồn cuộn, xốc thẳng vào mũi An khiến anh nôn mửa liên hồi.
"Cái... cái gì vậy trời?" An ôm lấy cổ họng, gồng sức chèo chiếc ghe đã ngập một nửa nước rời khỏi Bãi Ma.
Lạ thay, ngay khi An vừa chèo đi được mươi thước, dòng nước Cổ Chiên xung quanh anh bỗng nhiên đổi màu. Màu đỏ phù sa quen thuộc biến mất, thay vào đó là một màu xám đục ngầu, đặc quánh như hồ. Dưới ánh sáng lập lòe của những vệt chớp trên bầu trời, An bàng hoàng nhận ra vô số bọt khí lớn bằng cái bát đang sủi ùng ục từ đáy sông lên mặt nước.
ỘT... ỘT... ỘT...
Từ trong những bong bóng nước vỡ tung ấy, không phải khí bùn, mà là những dải tóc đen dài ngoằng, quấn chặt lấy những cành dừa nước ven bờ.
An cắm đầu cắm cổ giật dây máy đuôi tôm. Tiếng động cơ tạch... tạch... tạch... vang lên ồn ã rồi chết đứng. Anh nhìn xuống chân: Thứ nước xám đục tràn vào lòng ghe đang sôi lên từng vạt. Trong làn nước ấy, An nhìn thấy rõ mòng mộng bóng dáng một khuôn mặt người xám xịt, hai hốc mắt trống rỗng đang mở to nhìn anh qua lớp nước.
Tiếng gió lốc trên sông đột ngột ngưng bặt. Sự im lặng bao trùm xóm Cù Lao trở nên đáng sợ hơn cả tiếng bão gào.
Rồi từ hai bên bờ rặng dừa nước, một âm thanh kỳ dị bắt đầu cất lên. Đó không phải tiếng lá reo, mà là tiếng hàng ngàn trái dừa nước xanh um rùng rình lắc lư, đồng loạt va vào nhau chát... chát... chát... như những cái sọ người đang đập đầu vào gỗ.
BỘP! BỘP! BỘP!
Hàng loạt trái dừa từ các rặng dừa nước bắt đầu rụng xuống sông. Nhưng chúng không trôi đi. Chúng nổi lập lờ trên mặt nước xám, xoay tròn, rồi chậm rãi quay phần "mắt dừa" về phía chiếc ghe của An. Từ những chiếc mắt dừa ấy, hai đốm sáng đỏ quạnh rực lên.
An đứng chết lặng giữa lòng sông. Xung quanh ghe của anh, hàng trăm trái dừa đen sì đang nổi lềnh bềnh, tựa như hàng trăm cái sọ người chết đuối vừa nhô lên khỏi đáy sông Cổ Chiên...