Cơn bão đã trôi qua, nhưng bầu trời trên Cù Lao vẫn khoác một màu xám xịt như lớp tro tàn. Nước sông Cổ Chiên dâng cao đụng sát đà ngang của những căn nhà sàn. Mùi thối rữa từ tà khí và xác cá chết nổi lềnh bềnh trên mặt nước xám quánh xộc thẳng vào mũi, bóp nghẹt từng nhịp thở.
Trận đòn gặm nhấm của bầy sọ dừa khiến cột nhà sàn rắc lên những tiếng gãy giòn giã. Không thể chần chừ, An cùng ông Năm và hai thanh niên lực lưỡng còn sống trong xóm quyết định dùng chiếc ghe vỏ lãi còn nguyên vẹn duy nhất, lao thẳng ra Bãi Ma.
Chiếc vỏ lãi xé làn nước xám đục, chạy hết công suất về phía đuôi Cù Lao. Xung quanh ghe, hàng trăm cái sọ dừa tựa như bầy zoobie khát máu đuổi theo sát nút. Chúng nhô những chiếc gáo đen sì lên khỏi mặt nước, dùng hàm răng quắt nhọn cắn vào mạn thuyền lim.
"Trút rượu chu sa xuống!" Ông Năm gào lên giữa tiếng sóng.
Một thanh niên vội vã nghiêng hũ rượu chu sa trộn máu gà trống đổ rải ra sau mạn thuyền. Làn rượu đỏ thẫm chạm vào nước sông lập tức bùng lên luồng khói trắng *xèo xèo*. Bầy sọ dừa bị trúng chu sa gào rít thảm thiết, lớp gáo dừa nứt toác trào ra thứ dịch tím sẫm rồi chìm nghỉm xuống đáy.
Nhờ vệt ranh giới chu sa, chiếc vỏ lãi đâm sầm được vào bãi bồi Bãi Ma.
Bãi Ma giờ đây hoàn toàn bị nhấn chìm dưới nửa mét nước sông. Cây dừa lão chết khô đứng sừng sững giữa dòng nước xoáy. Nơi vết đốn trái dừa đen đêm trước, một luồng tà khí màu tím đen đang cuộn xoáy ngút trời. Dưới gốc dừa ngập nước, đất thịt bị xới tung, để lộ ra nắp hầm bê tông mục nát từ thời chiến—nơi chôn cất hàng chục người dân năm xưa.
Từ trong khe nứt của hầm mộ ngập nước, vô số những chùm rễ dừa đen bóng, to bằng cẳng tay người, bò trườn như bầy rắn độc. Chúng quấn chặt lấy thân cây dừa lão, liên tục hút lấy tà khí trào ra từ hầm sâu để nuôi dưỡng "Sọ Dừa Mẹ"—một khối gáo dừa đen khổng lồ, to bằng chiếc thúng, đang bám chặt ở ngọn cây.
*ỘT... ỘT...*
Khối Sọ Dừa Mẹ trên đọt cây bất ngờ mở hai hốc mắt to bằng hai chiếc bát ô tô, tỏa ra luồng ánh sáng đỏ rực. Từ chiếc miệng nứt toác trên thân nó, một tiếng gầm ma mị vang lên, chấn động cả khúc sông Cổ Chiên:
"Trả... Mạng... Đây!"
Theo tiếng gầm của Sọ Dừa Mẹ, hàng vạn trái sọ dừa dưới lòng sông đồng loạt vọt lên khỏi mặt nước. Chúng bơi dày đặc kín cả vùng bãi bồi, giăng thành một bức tường sọ quỷ khép chặt lối thoát của An và mọi người. Những chùm rễ dừa dưới gốc cây lao ra như những ngọn giáo, đâm xuyên qua đùi một thanh niên đi cùng khiến anh ta gào lên rồi bị kéo tuột xuống hố mộ ngập nước.
"Nó sống nhờ oán khí dưới hầm mộ!" Ông Năm tay lăm lăm hũ chu sa cuối cùng, gào lớn. "An! Phải phá vỡ khối Sọ Mẹ trên ngọn! Bằng không cả Cù Lao này sẽ thành hố mả!"
An nhìn người bạn đồng lứa vừa bị lôi xuống nước, mắt anh đỏ ngầu vì căm hờn. Sự túng quẫn hay nỗi sợ hãi không còn tồn tại trong trí óc anh lúc này. An siết chặt con dao đốn dừa bặt sắc, giắt thêm hũ dầu hỏa của chiếc vỏ lãi vào hông.
"Cháu sẽ trèo lên!" An gầm lên.
Anh lao qua làn nước ngập ngang ngực, chém đứt đôi những sợi rễ dừa đang quấn lấy chân mình. An nhảy tót lên thân cây dừa lão xù xì, dùng hai chân bấm sâu vào vỏ cây, gồng mình trèo lên trong cơn mưa đòn quật của những cành dừa gai góc.
Bầy sọ dừa dưới nước nhảy chồm chồm lên thân cây, cắn xé vào bắp chân, vào lưng An. Máu tươi của anh chảy ròng rã xuống vỏ cây đen đúa. Nhưng càng ngấm máu người sống, lưỡi dao đốn dừa trên tay An càng bùng lên phản xạ mãnh liệt.
"Tao trả mạng cho tụi mày đây!"
An gầm lên một tiếng xé lòng, dồn toàn bộ tàn lực phóng mình lên nấc cây cuối cùng, áp sát khối Sọ Dừa Mẹ.
Khối sọ khổng lồ há rộng khuôn miệng đầy răng nhọn, toan ngoạn đứt đầu An. Trong khoảnh khắc sinh tử, An không né tránh. Anh giơ tay trái ra, chấp nhận để hàm răng quỷ cắm phập vào vai mình.
Cơn đau xé thịt khiến tầm mắt An hoa lên, nhưng tay phải anh đã nhanh như cắt giật nút hũ dầu hỏa, tưới trọn vào chiếc miệng đang há rộng của Sọ Dừa Mẹ!
*BÙM!*
An rút chiếc quẹt gas trong túi, quạt ngọn lửa rồi tống thẳng vào bên trong khối gáo dừa đẫm dầu hỏa.
Ngọn lửa đỏ rực bùng lên dữ dội từ bên trong lòng khối sọ quỷ. Tà khí tích tụ năm mươi năm gặp lửa chu sa và dầu hỏa bắt đầu cháy xèo xèo. Khối Sọ Dừa Mẹ giãy giụa điên cuồng trên đọt cây, phát ra những tiếng thót tim, oán thán xé rách màn đêm.
*RẮC... XOẢNG!*
Khối gáo dừa khổng lồ nổ tung thành hàng ngàn mảnh vụn.
Ngay khi Sọ Dừa Mẹ bị thiêu rụi, toàn bộ rặng rễ dừa dưới hố mộ lập tức co quắp lại rồi đen quánh thành tro bụi. Dưới lòng sông Cổ Chiên, hàng vạn trái sọ dừa đồng loạt nứt đôi, trào ra thứ nước nhớt rồi chìm nghỉm xuống đáy, trả lại sự bình yên trần trụi cho dòng sông.
Ánh trăng cuối mùa dốc cạn vệt sáng vàng nhạt qua làn sương tan.
An buông tay khỏi thân cây dừa lão, rơi tõm xuống dòng nước sông đang dần chuyển lại màu phù sa đỏ quạch. Ông Năm vội vã lao ra vớt An lên chiếc vỏ lãi.
Nước sông Cổ Chiên bắt đầu rút nhanh qua các con rạch. Những rặng dừa nước ven bờ thôi gõ cành, trở lại dáng vẻ lặng lẽ rủ bóng xuống dòng kênh.
Xóm Cù Lao thoát khỏi thảm họa diệt vong. Cây dừa lão ở Bãi Ma sau đêm đó bị người dân đốn hạ hoàn toàn, hầm mộ cũ được lập bệ thờ cúng đàng hoàng để xoa dịu những linh hồn quá cố.
An giữ được mạng sống, nhưng vết sẹo hình hàm răng dừa trên vai anh mãi mãi là một lời nhắc nhở về cái giá của sự liều lĩnh và sức mạnh của tình người trước những thế lực tà ác ẩn sâu dưới lòng đất mẹ.