Nửa giờ thảo luận trôi qua trong sự nghẹt thở.
Hoàng – thủ lĩnh Đội Xanh – đứng ở ranh giới giữa hai đội, dùng chiếc loa cầm tay gào lên đầy vẻ nhân văn: "Đội Đỏ nghe đây! Đội Xanh chúng tôi cam kết 100% sẽ KHÔNG ai bấm nút! Chúng tôi kêu gọi sự hợp tác văn minh từ các bạn! Đừng để kẻ xấu thao túng!"
Đội Xanh bên kia hò reo ủng hộ. Hoàng tự hào nhìn vào ống kính máy quay, tin rằng mình vừa ghi điểm tuyệt đối trong mắt khán giả toàn thế giới với hình ảnh một nhà lãnh đạo hòa bình, nhân ái.
Tuy nhiên, Hoàng không thể nhìn thấy những gì đang diễn ra bên trong buồng cá nhân của Đội Xanh. Trong số 49 con người đó, sự sợ hãi đã bắt đầu ăn mòn lý trí. Một gã thanh niên trẻ tuổi gầy còm, vì quá ám ảnh bởi cái chết ngày hôm qua, đã lén lút lẻn vào buồng cá nhân của mình khi đồng hồ chỉ còn 1 phút.
*TÍT!*
Gã thanh niên run rẩy ấn ngón tay vào chiếc nút đỏ "Trộm tài nguyên".
Ở góc quay của Đội Đỏ, Minh Triết nhìn thấy chiếc đèn tín hiệu nhỏ trên trần nhà khẽ nhấp nháy chuyển sang màu vàng – dấu hiệu cho thấy đã có người thuộc Đội Xanh bấm nút.
Gương mặt Minh Triết không hề có sự hoảng loạn. Ngược lại, anh nở một nụ cười lạnh đến tột cùng. Mọi thứ diễn ra hoàn toàn đúng theo kịch bản tâm lý mà anh đã dự đoán!
Đồng hồ đếm ngược điểm số: **00:00:00**.
*OÀNH!*
Chiếc cân điện tử của Đội Đỏ rơi xuống. Toàn bộ lượng thức ăn và nước uống của Đội Đỏ tự động trượt qua băng chuyền, đổ dồn về phía Đội Xanh!
Hệ thống thông báo vang lên chói tai:
*"Kết quả Thử thách 'Ranh Giới Của Lòng Tin': Đội Xanh có thành viên BẤM NÚT TRỘM. Đội Đỏ KHÔNG ai bấm nút."* *"Đội Xanh nhận trọn vẹn 100% tài nguyên. TOÀN BỘ ĐỘI ĐỎ RƠI VÀO DANH SÁCH NGUY HIỂM CHO LƯỢT BÌNH CHỌN LOẠI!"*
Một tiếng gầm lên phẫn nộ bùng nổ từ phía Đội Đỏ. Nhiều người lao đến đập mạnh vào vách kính ngăn cách hai đội, gào thét chửi rủa sự phản bội của Đội Xanh.
Ở bên kia vách kính, Hoàng ngơ ngác, mặt cắt không còn hạt máu. Gã gào lên giải thích: "Không phải tôi! Tôi không bấm! Là ai... là kẻ nào trong đội đã bấm?!" Nhưng lời giải thích của Hoàng hoàn toàn chìm ngập trong sự hỗn loạn. Hình ảnh "vị thủ lĩnh hòa bình" của gã sụp đổ hoàn toàn trong một giây.
Và ngay khoảnh khắc đó, trên sóng phát trực tiếp tới hàng chục triệu người xem toàn cầu, luồng dư luận bùng nổ một cơn bão chưa từng có!
Khung chat livestream nhảy múa với tốc độ chóng mặt:
* ["ĐIÊN RỒ! Đội Xanh là một lũ lừa đảo! Hoàn toàn giả tạo!"] * ["Thấy chưa? Tên Hoàng đó nói đạo lý cho cố rồi lén bấm nút! Khốn nạn thật sự!"] * ["Tội nghiệp Đội Đỏ quá! Họ đã tin tưởng tuyệt đối và không ai bấm nút cả!"] * ["Công lý ở đâu?! Đội Đỏ toàn những người tốt lại phải rơi vào Danh sách Nguy hiểm?!"] * ["Khán giả ơi! Đừng vote loại ai ở Đội Đỏ cả! Hãy dùng quyền vote đặc biệt để trừng phạt Đội Xanh đi!"]
Minh Triết đứng giữa sự hỗn loạn của Đội Đỏ. Anh không hề khóc lóc, không chửi rủa. Anh chỉ lặng lẽ bước đến trước ống kính máy quay chính, nhẹ nhàng tháo chiếc áo khoác ngoài của mình ra, đắp lên vai cho cô gái trẻ tên Mai đang khóc nức nở, rồi cất giọng trầm ấm, dịu dàng trấn an toàn đội:
"Mọi người đừng khóc. Chúng ta không bấm nút, không phải vì chúng ta ngu ngốc, mà vì chúng ta lựa chọn làm người. Nếu sự tử tế này phải trả giá bằng một bản án loại... tôi nguyện là người bước lên đầu tiên."
Một câu nói ngắn gọn, một hành động lịch thiệp, nhưng được đưa ra đúng vào thời điểm "đỉnh cao của sự bất công"!
Trong tâm lý học truyền thông, đó gọi là **"Cú đấm cảm xúc"**. Khi đám đông đang phẫn nộ trước sự bất công, một hình ảnh cao đẹp, chấp nhận hy sinh sẽ kích hoạt sự sùng bái và đồng cảm ở mức độ cực đoan nhất!
Nữ bác sĩ Thanh nhìn Minh Triết, trong mắt cô hiện lên sự thán phục lẫn kinh hãi sâu sắc. Cô nhận ra: Minh Triết đã cố tình để Đội Đỏ bị phản bội! Anh đã biến cả 49 người trong đội thành những "nạn nhân cao thượng" để thao túng toàn bộ sự thương hại và phẫn nộ của hàng chục triệu cư dân mạng ngoài kia!
Màn hình lớn nhấp nháy liên tục.
Cổng bình chọn loại dành cho Đội Đỏ vừa mở ra được 1 phút đã bị chính khán giả đánh sập bằng hàng triệu lượt quyên góp phiếu thưởng đặc biệt.
*TÍT! TÍT! TÍT!*
Hệ thống thông báo khẩn cấp:
*"Cảnh báo: Lượng bình chọn phẫn nộ từ khán giả đạt ngưỡng 95%! Kích hoạt Cáo buộc Thao túng Đạo đức!"* *"Khán giả TỪ CHỐI loại bất kỳ ai thuộc Đội Đỏ!"* *"Áp dụng bản án trừng phạt ngược: Người bấm nút trộm của Đội Xanh và Thủ lĩnh Hoàng sẽ lập tức bị đưa vào lượt TIÊU HỦY ĐẶC BIỆT!"*
*CẠCK!*
Tấm kính ngăn cách hai đội hạ xuống. Chiếc vòng cổ của gã thanh niên lén bấm nút và chiếc vòng cổ của Hoàng cùng lúc phát ra tiếng tít tít dồn dập.
"KHÔNG! TÔI LÀ THỦ LĨNH! TÔI KHÔNG BẤM NÚT CƠ MÀ! KHÔNG CÔNG BẰNG!" Hoàng gào lên trong nước mắt, bò xoài trên sàn nhà van xin.
Nhưng không ai cứu gã. Đám đông cư dân mạng ngoài kia đã đưa ra bản án, và trò chơi này chỉ thi hành mệnh lệnh của đám đông.
*XOẸT!*
Hai luồng điện cao áp đồng thời phóng ra. Hoàng và gã thanh niên giật bắn lên rồi gục xuống sàn, vĩnh viễn khép lại cuộc chơi.
Cả phòng kính chìm vào không gian tịch mịch.
Minh Triết đút hai tay vào túi quần, bước qua hai cái xác vừa ngã xuống một cách thản nhiên. Những người chơi còn lại lùi lại phía sau, nhìn anh bằng ánh mắt kính sợ tựa như nhìn một vị thần kiểm soát số phận.
Anh không cần dùng đến vũ khí, không cần dùng lực lượng. Anh chỉ dùng hiểu biết về bản chất đen tối, bồng bột của cư dân mạng để biến họ thành lưỡi dao trong tay mình.
Tuy nhiên, khi Minh Triết ngước mắt nhìn lên trần nhà kính, anh đột nhiên khựng lại.
Trong góc tối của căn phòng điều khiển phía trên trần nhà, đằng sau lớp kính một chiều, một bóng người cao lớn ẩn trong bóng râm đang lặng lẽ vỗ tay.
Màn hình cá nhân của Minh Triết bất ngờ nhận được một dòng tin nhắn ẩn chỉ có mình anh nhìn thấy:
*["Làm tốt lắm, lập trình viên Lương Minh Triết. Thuật toán 'Echo-V' của cậu vận hành trong đời thực còn tuyệt vời hơn trên máy tính. Chào mừng cậu đến với tầng tiếp theo của trò chơi."]*
Minh Triết siết chặt nắm tay. Kẻ đứng sau Lồng Kính này... biết rõ thân thế của anh!