Tiếng chuông báo thức từ chiếc điện thoại của Lan reo lên lúc 5 giờ 30 phút sáng. Bốn người phụ nữ trong căn hộ 402 bật dậy với những đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ, nhưng tuyệt nhiên không một ai tỏ ra mệt mỏi. Luồng adrenaline từ cuộc săn lùng hung thủ đêm qua vẫn đang chạy rần rật trong máu họ.
"Thằng Tuấn em họ tôi nhận lời rồi," Mai vừa buộc vội mái tóc bù xù vừa nói, giọng thì thào để tránh làm thức giấc hai đứa nhỏ trong phòng ngủ. "Nó là shipper ruột phụ trách tuyến ki-ốt chợ đồ cũ Tân Bình của bưu cục 742. Tôi bảo với nó là có một kiện hàng 'bom' chứa mỹ phẩm xách tay trị giá hai mươi triệu của khách sỉ bị bùng, cần nó phối hợp để bắt quả tang đứa lừa đảo. Thằng bé nghe thấy giúp được bà chị là gật đầu ngay, không nghi ngờ gì cả."
"Tốt lắm. Đơn hàng ảo của em cũng đã được đẩy lên hệ thống của FlashShip thành công," Vy xoay màn hình laptop về phía Lan. "Tên người gửi: 'Tổng kho sỉ phụ kiện bỉm sữa miền Nam'. Tên người nhận: 'An Hương Studio - Ki-ốt số 14, dãy D, chợ cũ Tân Bình'. Hình thức: Giao hàng thu tiền hộ (COD) hai mươi triệu đồng. Nội dung hàng hóa ghi rõ: 'Lô máy hút sữa điện đôi Spectra cao cấp'. Một món hời lớn đối với một shop chuẩn bị mở lại để kinh doanh."
Lan nhìn chằm chằm vào màn hình định vị trạng thái của hệ thống. Kế hoạch của cô dựa trên một quy luật tâm lý cực kỳ cơ bản của những kẻ lừa đảo hoặc tội phạm: sự tham lam và sự mất cảnh giác trước những miếng mồi quen thuộc thuộc lĩnh vực của mình. Tên sát nhân giấu mặt đứng sau shop An Hương Studio chắc chắn sẽ không bỏ qua một kiện hàng có giá trị cao gửi đến đúng địa chỉ của hắn, nhất là khi hắn tưởng rằng mình đang làm chủ cuộc chơi sau dòng tin nhắn đe dọa đêm qua.
"Bình, anh ở nhà trông tụi nhỏ với bà Lâm," Lan quay sang dặn chồng, ánh mắt cô đanh lại, lộ rõ vẻ quyết đoán của một người vợ, một người mẹ đang bảo vệ tổ ấm của mình. "Nếu đến 10 giờ sáng mà tụi em không nhắn tin về, anh lập tức cầm chiếc iPhone của Linh Miêu lên thẳng phòng cảnh sát hình sự thành phố. Rõ chưa?"
Bình nắm chặt tay vợ, mặt đầy lo lắng: "Em phải cẩn thận. Thằng khốn đó là kẻ giết người đấy."
"Nó là kẻ giết người, nhưng tụi em là hội bỉm sữa chuyên trị những thành phần giật cô hồn trên mạng. Đi thôi mấy bà!"
6 giờ 15 phút sáng, chiếc xe Honda Lead đời cũ của Lan chở theo Vy, bám đuôi sau chiếc xe Wave cà tàng của Mai phóng vút ra khỏi cổng chung cư Blue Sky. Điểm đến: Khu chợ đồ cũ Tân Bình.
Bầu không khí buổi sáng tại khu chợ cũ ngột ngạt và hỗn độn bởi tiếng động cơ, tiếng còi xe và mùi dầu mỡ từ các quán ăn sáng vỉa hè. Dãy D của khu chợ nằm sâu bên trong một con ngõ hẹp, nơi những ki-ốt bằng tôn lạnh nằm san sát nhau, cửa cuốn đóng im lìm. Đúng như những gì nhóm của Lan đã soi được qua ảnh feedback: trần nhà ở đây hoàn toàn lợp bằng tôn, lộ ra những thanh xà gồ sơn màu xanh thẫm đã rỉ sét.
Lan đỗ xe ở góc một quán cà phê cóc đầu ngõ, nơi cô có thể quan sát toàn bộ lối vào dãy D. Vy mở chiếc iPad, bật ứng dụng định vị tài khoản shipper của Tuấn — em họ Mai.
"Tuấn vào kho lấy hàng rồi. Kiện hàng 'máy hút sữa hai mươi triệu' của chúng ta đang nằm trên thùng hàng sau xe nó," Vy báo cáo, ngón tay run nhẹ vì hồi hộp.
"Mai, bà gọi cho Tuấn đi. Bảo nó bắt đầu bấm máy gọi cho chủ shop An Hương Studio để giao hàng," Lan ra lệnh.
Mai lập tức bấm số. Qua loa ngoài, tiếng của Tuấn vang lên giữa tiếng xe máy ồn ào: "Alo chị Mai hả? Em tới đầu dãy D rồi nè. Để em gọi cho thằng chủ shop coi nó có nhà không nha. Mà chị chắc là bắt được đứa lừa đảo không đó?"
"Chắc chắn! Em cứ làm đúng quy trình giao hàng bình thường, bật loa ngoài lên cho chị nghe với," Mai dặn dò.
Tiếng tút dài vang lên ba hồi. Người ở đầu dây bên kia bắt máy. Đó là một giọng nam trầm, đều đều, không có chút cảm xúc, mang ngữ điệu đặc trưng của vùng Nghệ An đúng như Lan đã dự đoán từ nét chữ viết tay.
"Alo, ai đó?"
"Dạ anh cho hỏi có phải shop An Hương Studio ở ki-ốt 14 dãy D không ạ? Em bên FlashShip bưu cục 742, có kiện hàng COD hai mươi triệu tiền máy hút sữa giao cho anh nè," tiếng Tuấn giả vờ tự nhiên rất ngọt.
Đầu dây bên kia im lặng mất khoảng năm giây. Sự im lặng ấy khiến Lan nín thở, tim cô đập thình thịch. Liệu hắn có phát hiện ra điều gì bất thường?
"Máy hút sữa à? Tôi có đặt cái đó đâu," giọng gã đàn ông lạnh nhạt vang lên.
"Ủa, trên đơn ghi rõ tên shop với địa chỉ của anh mà. Số điện thoại cũng đúng luôn. Hay là người nhà anh đặt? Hàng giá trị cao nên bưu cục bắt em phải giao tận tay ký nhận, không gửi bảo vệ được đâu anh. Nếu anh không nhận là em phải làm thủ tục trả hàng về kho tổng Củ Chi ngay trong sáng nay á," Tuấn áp dụng đúng bài "ép nhận hàng" mà Lan đã bày cho.
Cụm từ "kho tổng Củ Chi" dường như đã chạm vào một dây thần kinh nhạy cảm của tên sát nhân. Kho Củ Chi chính là nơi bao tải dứa chứa đồ của Linh Miêu bị rò rỉ ra ngoài. Hắn biết nếu kiện hàng này quay ngược về đó, quy trình kiểm tra hàng hoàn của tổng kho có thể sẽ làm lộ ra những sơ hở khác.
"Chờ đấy. Mười phút nữa tôi ra cửa ki-ốt nhận," gã đàn ông nói gọn lỏn rồi cúp máy.
"Hắn cắn câu rồi!" Vy khẽ reo lên.
"Quan sát kỹ cửa ki-ốt số 14," Lan nhắc nhở, mắt không rời khỏi dãy cửa cuốn màu xám xịt cách đó năm mươi mét.
Năm phút sau, tiếng cửa cuốn của ki-ốt số 14 chầm chậm kéo lên, tạo ra những âm thanh loảng xoảng chói tai. Một gã đàn ông bước ra. Hắn mặc một chiếc áo khoác gió màu đen kéo kín cổ, đội mũ lưỡi trai sụp xuống che khuất nửa khuôn mặt, mắt đeo kính cận gọng đen dày cộp. Ngoại hình của hắn trông hoàn toàn thư sinh, gầy gò, giống như một nhân viên văn phòng hiền lành, không ai có thể ngờ đây là kẻ đã ra tay sát hại một TikToker nổi tiếng rồi phân rã đồ đạc của nạn nhân.
Tuấn đá chân chống xe Wave, nhấc chiếc thùng carton lớn có dán băng keo niêm phong của FlashShip bước đến trước mặt gã.
"Anh là chủ shop An Hương đúng không? Ký nhận giùm em đơn này rồi thanh toán hai mươi triệu tiền mặt hoặc chuyển khoản nha," Tuấn vừa nói vừa chìa chiếc điện thoại ra cho gã ký điện tử.
Gã đàn ông không nhìn chiếc điện thoại. Đôi mắt sau tròng kính cận của hắn dán chặt vào tờ phiếu in vận đơn dán trên thùng hàng. Hắn chầm chậm đưa tay ra nhận lấy hộp carton, nhưng thay vì ký tên, ngón tay hắn đột ngột bấm mạnh vào phần góc của thùng hàng như để kiểm tra trọng lượng và kết cấu bên trong.
Lan ngồi ở quán cà phê, nhìn qua khe hở của những chiếc xe máy dựng san sát. Bản năng săn sale năm năm qua giúp cô nhận ra một chi tiết bất thường: trên mu bàn tay phải của gã đàn ông đang lộ ra một vết cào xước khá dài, vết thương đã đóng vảy đen — dấu vết điển hình của một cuộc giãy giụa phản kháng.
"Chính là hắn," Lan thì thầm, hàm răng cô nghiến chặt.
Cùng lúc đó, gã đàn ông chợt dừng động tác. Hắn ngẩng đầu lên, không nhìn Tuấn, mà đôi mắt sắc lẹm của hắn quét thẳng về phía quán cà phê góc đường — nơi ba người phụ nữ đang ngồi. Khoảng cách năm mươi mét không đủ để hắn nhìn rõ mặt Lan, nhưng chiếc áo chống nắng màu hồng cánh sen rực rỡ của Mai và chiếc Lead màu vàng của Lan là những dấu hiệu quá lộ liễu đối với một kẻ đang mang tâm lý tội phạm.
Hắn nhận ra mình bị gài bẫy.
"Đơn này tôi không nhận!"
Gã đàn ông bất ngờ hất mạnh thùng hàng vào ngực Tuấn khiến cậu shipper tội nghiệp ngã ngửa ra sàn xi măng. Hắn quay ngoắt người, lao thẳng vào bên trong ki-ốt, định kéo cửa cuốn xuống để trốn chạy.
"Tuấn! Giữ hắn lại! Hắn là sát nhân!" Mai hét lên, không còn màng đến việc giữ bí mật nữa. Cô phóng xe Wave lên vỉa hè, lao thẳng về phía ki-ốt 14.
Lan cũng vặn ga chiếc Lead, tiếng động cơ gầm rú vang động cả con ngõ nhỏ của khu chợ cũ. Trận chiến đối đầu trực diện giữa hội mẹ bỉm sữa và gã sát nhân biến thái chính thức bùng nổ giữa thanh thiên bạch nhật.