Tiếng xích cửa cuốn rít lên những âm thanh chói tai khi gã đàn ông dùng hết sức bình sinh giật mạnh tay kéo xuống. Nhưng Tuấn, cậu shipper Gen Z sở hữu chiều cao 1m80 và phản xạ của một kẻ mỗi ngày chạy ba trăm cây số đánh võng ngoài đường, đã nhanh hơn. Tuấn lao cả bờ vai vạm vỡ vào khe cửa đang hạ xuống.
RẦM!
Cánh cửa cuốn bằng tôn đập mạnh vào vai Tuấn, móp méo một mảng lớn. Cậu shipper rên lên một tiếng đau đớn nhưng hai tay vẫn ôm chặt lấy mép cửa, gồng người giữ không cho nó sập hẳn.
"Chị Mai! Vào mau! Thằng này khỏe lắm!" Tuấn hét lên, mặt đỏ tía tai.
Chiếc xe Lead của Lan và xe Wave của Mai cùng lúc lao tới, phanh cháy đường trên nền xi măng ẩm ướt của dãy D. Mai nhảy phắt xuống xe, không màng đến chiếc váy chống nắng đang quấn vào chân, cô vớ lấy chiếc khóa chữ U bằng thép bọc cao su dày cộp ở hốc xe, lao đến chọc thẳng vào khe cửa cuốn đang hở ra khoảng ba mươi centimet, chặn đứng đà hạ của cánh cửa.
"Vy! Lan! Phía sau!" Mai hô lớn.
Lan và Vy chạy vòng ra lối cửa thoát hiểm sau lưng dãy ki-ốt. Đó là một lối đi hẹp, ngập bạt rác thải và những thùng xốp hỏng. Cánh cửa sau của ki-ốt số 14 là loại cửa gỗ ép cũ kỹ, lúc này đang chầm chậm đẩy mở từ bên trong. Gã sát nhân với chiếc mũ lưỡi trai sụp gãy đang cố lách người bò ra ngoài, trên vai hắn là một chiếc ba lô leo núi cỡ lớn màu rêu.
"Đứng lại!" Lan hét lên. Cô không suy nghĩ nhiều, vớ ngay một chiếc xô nhựa đựng nước lau sàn dở của một ki-ốt bên cạnh, hắt thẳng vào mặt gã đàn ông.
Nước xà phòng đục ngầu, nồng nặc mùi chất tẩy rửa phủ đầu gã sát nhân. Hắn rít lên một tiếng, tròng kính cận gọng đen bị nhòe nước khiến hắn mất phương hướng trong một giây. Tận dụng khoảnh khắc đó, Vy — cô nàng kế toán vốn mang đôi giày thể thao đế bệt — lao lên, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể đẩy mạnh cánh cửa gỗ ép đóng sập lại, kẹp chặt lấy một bên chân của gã đàn ông đang thò ra ngoài.
"Á!" Gã sát nhân đau đớn gầm lên một tiếng tiếng miền Trung đặc sệt. Hắn dùng cái chân còn lại đạp mạnh vào cửa, lực đạp mạnh đến mức Vy bị hất văng ra sau, ngã ngồi trên đống thùng xốp.
Cánh cửa gỗ mở toang. Gã đàn ông bò nhoài ra ngoài. Hắn không chạy trốn tiếp, mà đôi mắt sau cặp kính nhòe nước lóe lên một tia sát khí tột cùng. Hắn thọc tay vào túi áo khoác gió, rút ra một con dao rọc giấy cỡ lớn dùng để cắt thùng carton đóng hàng. Lưỡi dao bằng thép sáng loáng, sắc lẹm bật ra với tiếng tạch tạch lạnh gáy.
"Tụi bạt mẹ bỉm sữa... tụi mày muốn chết đúng không?" Hắn thở dốc, giọng nói trầm thấp lúc trước giờ biến thành những tiếng gầm gừ quỷ dị. Hắn lao thẳng về phía Lan, con dao trong tay vạch một đường ngang không trung.
Lan mặt cắt không còn một giọt máu. Cô lùi lại, gót chân vấp phải một két vỏ chai nước ngọt bằng thủy tinh, ngã nhào ra đất. Lưỡi dao của gã sát nhân chỉ cách cổ họng cô đúng vài centimet thì một tiếng vút xé gió vang lên.
BỐP!
Chiếc khóa chữ U bằng thép của Mai từ phía sau giáng thẳng vào cổ tay cầm dao của hắn. Con dao rọc giấy văng ra xa, cắm phập vào một chiếc thùng xốp. Tuấn và Bình (gã chồng của Lan thực chất đã bí mật đi xe ôm bám đuôi ba người từ lúc nào) từ cửa trước lao xuyên qua ki-ốt, đè nghiến gã đàn ông xuống đống rác bẩn thỉu.
"Trói nó lại! Bình! Lấy cái dây thừng buộc hàng của em!" Mai hét lớn, mặt cô cũng tái mét vì vừa trải qua một phen thập tử nhất sinh.
Sau năm phút giằng co điên cuồng giữa ba người đàn ông, gã sát nhân cuối cùng cũng bị khuất phục. Hai tay hắn bị trói giật cánh khuỷu bằng loại dây dù buộc hàng siêu chắc của dân shipper. Hắn nằm sõng soài trên nền đất, chiếc mũ lưỡi trai rơi mất, để lộ một quả đầu đinh lởm chởm và gương mặt hốc hác, xám xịt của một kẻ thức đêm trường kỳ.
15 phút sau.
Bên trong ki-ốt số 14 rộng chưa đầy mười lăm mét vuông, không khí đặc quánh mùi sáp thơm, mùi tinh dầu hoa hồng và... mùi amoniac nồng nặc. Đúng như những gì nhóm của Lan đã phân tích từ ảnh feedback, giữa phòng là một chiếc bàn gỗ ép màu vàng bị sứt một góc tam giác lớn.
Nhưng thứ khiến tất cả những người có mặt trong phòng phải rùng mình, chính là mảng tường phía sau chiếc bàn.
Hàng chục tờ phiếu in vận đơn của hãng FlashShip được dán san sát nhau như một bộ sưu tập kinh dị. Trên mỗi tờ phiếu, phần tên người nhận đều bị gạch xóa bằng bút dạ đen, thay vào đó là những dòng chữ viết tay chấm điểm bằng mực đỏ: “Bom hàng - 1 sao”, “Bom hàng - Không có người nhận - Hoàn hảo”.
Bình mở chiếc ba lô leo núi màu rêu của gã đàn ông ra. Bên trong không có tiền bạc hay tài sản giá trị. Chỉ có ba chiếc điện thoại thông minh khác nhau, tất cả đều đang ở trạng thái khóa nguồn, kèm theo một cuốn sổ tay nhỏ bìa da đen.
Lan run rẩy mở cuốn sổ ra. Trang đầu tiên ghi tên chủ sở hữu: Nguyễn Văn An.
Những trang tiếp theo là danh sách chi tiết của năm cô gái trẻ, tất cả đều là những TikToker, KOL chuyên review có tiếng trên mạng xã hội. Bên cạnh tên của mỗi người là một dãy các mã vận đơn và những mốc thời gian giao hàng ảo vào lúc 2 giờ sáng. Tên của Linh Miêu nằm ở dòng thứ tư, với một dấu gạch chéo đỏ chót đè lên.
"Mày... mày là đồ quỷ dữ," Vy nhìn An, giọng cô nghẹn ngào vì ghê tởm. "Mày giết họ chỉ vì họ bùng hợp đồng quảng cáo của mày sao?"
An nằm dưới đất, nửa gương mặt dính đầy bùn đất từ đống rác ngoài kia, nhưng hắn lại nở một nụ cười vặn vẹo, những chiếc răng vàng khè lộ ra đằng sau lớp môi khô khốc:
"Hợp đồng quảng cáo? Tụi mày thì biết cái gì về nghệ thuật của tao? Tụi nó... những con khốn chỉ biết ăn mặc hở hang, nhận tiền rồi lên mạng nói vài câu giả tạo để lừa tiền người tiêu dùng. Tao gửi sản phẩm tinh dầu tâm huyết của tao đến, tụi nó nhận hàng, nhưng tụi nó dám đánh giá 1 sao trên hệ thống của tao vì mùi 'quá nồng'. Tụi nó bẻ gãy chén cơm của tao, hủy hoại cái shop mà tao thức trắng hàng trăm đêm để xây dựng!"
Hắn cười sằng sặc, đôi mắt sau tròng kính cận long lên sòng sọc: "Cho nên tao cho tụi nó thành 'Hàng Bom' hết! Tao dùng chính cái tài khoản 5 sao của tụi nó, tự tạo đơn hàng gửi đồ đạc, quần áo, và... của tụi nó đi khắp cái thành phố này. Tụi nó thích bom hàng của tao đúng không? Giờ thì cả đời tụi nó sẽ nằm trong những kiện hàng bị bom vô chủ ở kho Củ Chi! Tao là người nắm giữ thuật toán tối cao của cái chợ mạng này!"
CHÁT!
Một cú tát nảy lửa từ bàn tay đầy vết chai sạn vì làm việc nhà của Mai giáng thẳng vào mặt An, cắt đứt tràng cười điên loạn của hắn.
"Câm mồm vào! Thằng biến thái!" Mai gầm lên, nước mắt rơi lã chã. "Mày có biết vì những cái trò 'đơn hàng ma' của mày mà bao nhiêu shipper tội nghiệp như em tao phải chạy xe thâu đêm ra nghĩa trang, ra bãi đất trống để rồi bị trừ điểm, bị phạt tiền vì không giao được hàng không? Mày giết người vì cái lòng ích kỷ thối nát của mày, đừng có lôi nghệ thuật hay thuật toán ra đây để ngụy biện!"
Đúng lúc đó, từ đầu ngõ dãy D, tiếng còi hú dồn dập của xe cảnh sát hình sự thành phố vang lên, xé toạc bầu không khí ngột ngạt của khu chợ đồ cũ Tân Bình. Bình đã bấm nút gửi toàn bộ tọa độ và hình ảnh định vị bưu cục từ mười phút trước.
Lan ngồi bệt xuống chiếc ghế sụn ở góc phòng, hai tay ôm lấy khuôn mặt đang run rẩy. Chuyến "săn deal" lớn nhất cuộc đời cô đã khép lại. Gã sát nhân giấu mặt sau những ID ảo đã sa lưới, những cô gái tội nghiệp sẽ được tìm thấy, nhưng Lan biết, kể từ ngày mai, mỗi khi nhận một kiện hàng từ shipper, cô sẽ không bao giờ nhìn những dòng mã vạch kia bằng một ánh mắt bình thường được nữa.