Sáng hôm sau, mưa tạnh, ánh mặt trời chiếu rọi ngôi làng cổ nhưng không khí sáp nghẹt của những scandal liên tiếp vẫn bao trùm lấy đoàn phim. Tần Vũ đã thu dọn hành lý rời đi trong nhục nhã ngay từ sáng sớm sau khi lời tự thú của anh ta bị phát tán trên mạng. Show *“Tiếng Vọng Đêm Hoang”* hiện tại chỉ còn lại ba khách mời, nhưng độ hot thì đã đứng đầu toàn quốc.
Mười giờ sáng, một đoàn xe Rolls-Royce đen sang trọng đột ngột tiến vào cổng làng Hoang Sơn. Sự xuất hiện của đoàn xe xa xỉ này giữa vùng núi hoang vu khiến toàn bộ nhân viên đoàn phim, kể cả đạo diễn, đều phải cung kính đứng xếp hàng chào đón.
Cửa chiếc xe dẫn đầu mở ra. Một người đàn ông bước xuống.
Hắn mặc một bộ âu phục màu đen được may đo thủ công tỉ mỉ, thân hình cao lớn, bờ vai rộng rực khí chất áp bức. Gương mặt hắn đẹp đẽ như một tác phẩm điêu khắc của vị thần, nhưng đôi mắt thì lạnh lùng, sâu thẳm như đầm nước đóng băng vạn năm, không một chút hơi người.
Lục Thời Diễn – người đứng đầu Tập đoàn Lục Thị, vị tài phiệt nắm giữ mạch máu kinh tế của một nửa giới giải trí nước nhà, đồng thời cũng là nhà tài trợ lớn nhất của show này.
"Lục tổng! Không ngờ ngài lại đích thân đến kiểm tra phim trường, thật là vinh hạnh cho đoàn phim chúng tôi quá!" Đạo diễn khúm núm chạy lại, mồ hôi hột tuôn ra như tắm.
Lục Thời Diễn không nói gì, hắn chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt lạnh lùng lướt qua đám đông. Sự xuất hiện của hắn mang theo một luồng khí áp cực mạnh, khiến tất cả các minh tinh có mặt đều cúi đầu, không ai dám thở mạnh.
Trong lúc mọi người đang nịnh nọt, Diệp Khinh lại đứng ở phía sau, hai tay đút vào túi vải thô, nheo mắt nhìn chằm chằm vào Lục Thời Diễn.
Dưới nhãn quan huyền môn của cô, xung quanh cơ thể Lục Thời Diễn không phải là hắc khí, mà là một luồng tử khí ngập trời xen lẫn sát khí màu đỏ thẫm. Luồng sát khí này mạnh đến mức có thể nghiền nát bất kỳ linh thể hay sinh mệnh nhỏ yếu nào đến gần hắn.
Tuy nhiên, ngay khi ánh mắt của Lục Thời Diễn chạm vào Diệp Khinh, luồng sát khí cuộn trào quanh người hắn bỗng chốc khựng lại, giống như con thú hung dữ gặp phải dòng suối mát lành, lập tức dịu xuống một cách kỳ lạ. Suốt mười mấy năm qua, Lục Thời Diễn luôn bị những cơn đau đầu hành hạ do sát khí quá mạnh trong người, nhưng trong khoảnh khắc nhìn thấy cô, cơn đau đầu kinh niên của hắn bỗng chốc biến mất hoàn toàn.
Lục Thời Diễn nhíu mày, sải bước dài tiến thẳng về phía Diệp Khinh.
"Cô tên gì?" Giọng nói trầm thấp, từ tính của hắn vang lên, mang theo sự tò mò hiếm thấy.
"Diệp Khinh." Cô thản nhiên đáp, không hề có một chút sợ hãi hay cung kính nào.
"Lục tổng, cô ấy chính là Diệp đại sư mà tôi đã kể với ngài trong điện thoại đấy ạ! Hôm qua cô ấy vừa..." Đạo diễn vội vàng xen vào định giải thích.
Lục Thời Diễn giơ tay ra hiệu cho đạo diễn im lặng, đôi mắt sâu thẳm vẫn khóa chặt trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Diệp Khinh: "Cô biết xem phong thủy?"
Diệp Khinh khẽ nhếch môi, tiến lên nửa bước, áp sát vào người hắn. Khoảng cách giữa hai người gần đến mức cô có thể ngửi thấy mùi hương gỗ tuyết tùng lành lạnh trên áo vest của hắn. Cô hạ thấp giọng, chỉ đủ cho hai người nghe:
"Tôi không chỉ biết xem phong thủy, tôi còn biết anh sắp chết cô độc rồi. Lục tổng, mệnh cách 'Sát Thê' của anh mạnh đến mức có thể khắc chết cả một vương triều đấy. Người phụ nữ gả cho anh kiếp trước chắc chắn phải nợ anh cả cái mạng mới chịu nổi cái mệnh này."
Sắc mặt các trợ lý của Lục Thời Diễn đứng phía sau lập tức đại biến: "Gux láo! Cô dám trù ẻo Lục tổng?!"
Ai cũng biết Lục Thời Diễn từng có ba vị hôn thê do gia tộc sắp xếp, nhưng cả ba người đều gặp tai nạn xe cộ hoặc đổ bệnh hiểm nghèo qua đời ngay trước lễ cưới. Đây là nỗi đau và là điều cấm kỵ lớn nhất của Lục gia, không ai dám nhắc tới.
Tuy nhiên, Lục Thời Diễn không hề tức giận. Hắn nhìn chăm chằm vào Diệp Khinh, trong lòng dâng lên một làn sóng chấn động mãnh liệt. Những vị thầy phong thủy hay đại sư huyền môn trước đây hắn từng gặp đều chỉ nói hắn là mệnh đại phú đại quý, không một ai dám nói thẳng ra hai chữ "Sát Thê" độc hại này trước mặt hắn.
Và điều quan trọng nhất là, khi cô đứng gần hắn như thế này, cơ thể hắn cảm thấy thoải mái chưa từng có, luồng tử khí áp bách bấy lâu nay như được một bàn tay vô hình dịu dàng vuốt ve, thuần hóa.
"Cô có cách hóa giải?" Lục Thời Diễn trầm giọng hỏi, ánh mắt lóe lên một tia sáng kỳ dị.
Diệp Khinh thong thả lùi lại một bước, đút tay vào túi, lười biếng nói: "Hóa giải thì khó, nhưng nếu anh bằng lòng làm 'ví tiền di động' cho tôi, tôi có thể cân nhắc che chở cho cái mạng nhỏ này của anh thêm vài năm."
Cả phim trường một lần nữa rơi vào sự im lặng chết chóc. Khán giả xem livestream trực tiếp (vẫn đang mở) hoàn toàn cạn lời với độ liều mạng của Diệp Khinh:
> 【*Trời ơi mẹ ơi! Diệp Khinh dám đòi Bá tổng Lục Thời Diễn làm ví tiền di động cho cô ta sao?!*】 > 【*Phen này thì thần tiên cũng không cứu nổi cô rồi Khinh tỷ ơi! Mạnh miệng quá rồi!*】
Lục Thời Diễn khẽ ngẩn người, sau đó, khóe môi vị Bá tổng lạnh lùng bấy lâu nay bỗng chốc cong lên một biên độ cực nhỏ, tạo thành một nụ cười mê người: "Được. Bắt đầu từ hôm nay, tài khoản của tôi... tùy em quẹt."