Buổi chiều ngày thứ hai của show, theo kịch bản của đạo diễn, dàn khách mời phải đến ngôi miếu hoang ở đỉnh núi làng Hoang Sơn để thực hiện thử thách "Tìm kiếm cổ vật". Ngôi miếu này đã bị bỏ hoang hàng trăm năm, tường vách đổ nát, xung quanh mọc đầy những bụi gai đen kịt.
Để đảm bảo an toàn cho Lục Thời Diễn, gia tộc họ Lục đã mời đến một vị đại sư phong thủy có tiếng ở thủ đô tên là Vương Đại Sư đi cùng đoàn phim. Ông ta mặc một bộ đạo bào màu vàng, tay cầm la bàn phong thủy, dáng vẻ vô cùng đạo mạo, cao nhân.
"Lục tổng yên tâm, tôi đã dùng la bàn kiểm tra, ngôi miếu này tuy có chút âm khí do bỏ hoang lâu ngày, nhưng không có gì đáng ngại. Chỉ cần đặt một vài lá bùa trừ tà của tôi ở bốn góc là có thể vạn vô nhất thất." Vương Đại Sư vuốt râu, tự tin nói.
Diệp Khinh đi ở phía sau, nhìn chiếc la bàn trên tay ông ta đang khẽ run lên, kim nam châm liên tục xoay tròn không định hướng. Cô khẽ cười lạnh một tiếng nhưng không nói gì.
Khi cả đoàn phim bước vào bên trong chính điện của ngôi miếu hoang, bầu trời bên ngoài đột ngột tối sầm lại với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy. Gió lốc từ đâu tràn tới, đập mạnh vào những cánh cửa gỗ mục nát, khiến chúng đóng sầm lại tiếng *Rầm, rầm!* vang dội.
"Cạch!"
Toàn bộ hệ thống đèn pin, máy quay phim của đoàn phim đồng loạt tắt phụt. Không gian rơi vào một màu tối đen như mực, chỉ có tiếng gió rít lên thảm thiết như tiếng hàng vạn oan hồn đang khóc than dưới lòng đất.
"Chuyện gì thế này?! Vương Đại Sư! Mau làm phép đi!" Đạo diễn hét lên trong hoảng loạn.
"Dao Dao... đi mau..." Lục Thời Diễn trầm giọng nói, hắn muốn đẩy Diệp Khinh ra ngoài vì sợ sát khí của mình làm tổn thương cô.
"Đi đâu chứ? Đã bảo anh làm ví tiền cho tôi rồi, chủ nhân chưa cho phép chết thì anh không được chết."
Giọng nói bình thản, ngạo nghễ của Diệp Khinh vang lên giữa tiếng gào rú của bách quỷ.
Cô bước lên trước mặt Lục Thời Diễn. Dưới bóng tối dày đặc, cơ thể cô bỗng chốc tỏa ra một luồng kim quang nhạt nhẽo nhưng vô cùng thánh khiết, uy nghiêm. Diệp Khinh đưa ngón tay trỏ lên miệng, dứt khoát cắn nhẹ một cái. Một giọt máu tươi đỏ rực chứa đựng linh lực thuần khiết của Tổ tông huyền môn xuất hiện.
Cô vung tay, dùng máu vẽ một đường bùa chú vô hình giữa hư không, miệng quát lớn một tiếng lạnh lùng:
"Huyền môn chính tông, cửu thiên lôi hỏa. Yêu ma quỷ quái, thấy máu tan tành. PHÁ CHO TA!"
*ĐÙNG!!!*
Một tiếng sấm sét nổ vang ngay bên trong chính điện ngôi miếu hoang, nhưng kỳ lạ là không hề có tia sét nào từ trên trời đánh xuống, mà ngọn lửa vàng rực rỡ bùng lên từ chính lá bùa bằng máu của Diệp Khinh. Ngọn lửa lan tỏa đến đâu, những bóng đen oán hồn lập tức gào thét thảm thiết rồi tan biến thành làn khói xám đến đó.
*Rắc! Rắc!*
Tiếng rạn nứt của trận pháp cổ vang lên. Chỉ trong vòng chưa đầy mười giây, bóng tối dày đặc bị xé toạc, ánh mặt trời buổi chiều lại một lần nữa chiếu rọi vào bên trong ngôi miếu hoang. Các thiết bị máy quay phim, đèn pin đồng loạt hoạt động trở lại.
Cả đoàn phim ngơ ngác nhìn xung quanh, ai nấy đều sống sót sau tai nạn kinh hoàng. Vương Đại Sư nhìn Diệp Khinh bằng ánh mắt kinh hãi tột độ, dập đầu lia lịa xuống đất: "Đại sư! Đây là thuật vẽ bùa bằng máu đỉnh cao của Huyền môn đã thất truyền! Xin đại sư nhận của vãn bối một lạy!"
Diệp Khinh không thèm nhìn ông ta, cô quay người lại, đưa ngón tay bị cắn cho Lục Thời Diễn xem, mặt dày nói: "Vẽ một lá bùa hao tốn mười năm công lực của tôi đấy. Lục tổng, anh tính đền bù cho tôi thế nào đây?"
Lục Thời Diễn nhìn ngón tay nhỏ nhắn của cô, cơn đau đầu của hắn đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một sự ấm áp chưa từng có len lỏi vào tim. Hắn nắm lấy bàn tay cô, rút chiếc khăn lụa trong túi áo ra nhẹ nhàng lau đi vệt máu còn sót lại, ánh mắt tràn ngập sự sủng nịnh vô bờ bến:
"Cả cái mạng này của tôi, cùng toàn bộ tài sản của Lục Thị, từ nay về sau đều là của em."