Sự thật như một gáo nước đá dội thẳng vào tâm trí Thẩm Chi Dao.
Toàn bộ ký ức trong hai năm qua hiện về rõ mồng một: những phiên tòa nảy lửa, những lần đàm phán bị anh chèn ép, nụ cười ngông cuồng của kẻ thù không đội trời chung, và cả chiếc bẫy tình yêu mà anh đã giăng ra khi cô ngây ngô mất trí nhớ.
Thẩm Chi Dao nắm chặt bản kế hoạch trong tay, những ngón tay run lên vì giận dữ.
Sự phản bội và nhục nhã đan xen làm ngực cô phập phồng dữ dội.
Anh ta đã dám biến cô thành một con rối, dùng sự dịu dàng giả tạo để thao túng cô, âm thầm nuốt trọn vụ sáp nhập nghìn tỷ của Thịnh Hằng.
Thế nhưng, Thẩm Chi Dao không phải là một cô gái yếu đuối chỉ biết khóc lóc.
Cô là nữ luật sư át chủ bài của Thịnh Hằng.
Lấy lại sự lạnh lùng và tư duy sắc bén vốn có, cô lau khô giọt nước mắt trên má, nheo mắt nhìn bản kế hoạch của Trình Lạc.
Nếu anh ta muốn đóng kịch, cô sẽ cho anh ta một màn trình diễn để đời.
"Thật sao?" Thẩm Chi Dao xoay người lại, vươn tay chỉnh lại cổ áo cho anh, nụ cười trên môi càng thêm sâu thẳm.
"Em cũng có một món quà muốn dành cho anh vào phiên họp đàm phán ngày mai."
Trình Lạc ngẩn người: "Phiên đàm phán ngày mai? Sức khỏe em chưa ổn định..."
"Em khỏe rồi mà." Cô kiễng chân đặt một nụ hôn nhẹ lên cằm anh, nụ cười quyến rũ đến mê đắm.
"Mai em sẽ đi cùng anh. Em muốn tận mắt nhìn thấy anh giành chiến thắng."
Trình Lạc nhìn đôi mắt trong vút của cô, trái tim đập liên hồi vì hạnh phúc.
Anh hoàn toàn không biết rằng, nụ hôn ấy chính là lời tuyên án lạnh tàn nhẫn mà cô dành cho anh.