Chưa đầy hai mươi tư giờ sau cú phanh cháy đường ở sảnh tòa nhà, Đan Vân đứng trước cửa phòng làm việc của Tân Giám đốc Điều hành với bản quyết định điều chuyển nhân sự trên tay.
Cô nhìn dòng chữ *"Bổ nhiệm nhân sự: Đan Vân - Chuyên viên lái xe riêng cho Giám đốc Điều hành"* được in phông chữ Times New Roman đen đúa, cứng nhắc mà lòng tràn ngập sự uất hận.
*Cạch.*
Đan Vân không thèm gõ cửa, đẩy thẳng cánh cửa gỗ sồi đi vào.
Bên trong, Phạm Minh Triết đang ngồi đằng sau chiếc bàn làm việc tối giản rộng lớn. Mọi thứ trên bàn anh—từ chiếc máy tính xách tay, khay đựng tài liệu cho đến cây bút máy đều được sắp xếp thẳng hàng tăm tắp theo những góc vuông hoàn hảo. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt đằng sau gọng kính chớp nhẹ một cái khi thấy Đan Vân trong bộ trang phục thường ngày: áo sơ mi caro khoác ngoài áo thun, quần jeans năng động và đôi tai nghe không dây gài trên cổ.
"Cô Vân, ở Nam Phát, nhân viên phải gõ cửa hai tiếng trước khi vào phòng cấp trên," Triết cất giọng điềm tĩnh, đặt cây bút xuống khay.
"Sếp Triết này," Đan Vân tiến lại gần, đập nhẹ bản quyết định xuống bàn. "Tôi là chuyên viên điều phối tuyến xe container và xe VIP sự kiện. Kỹ năng của tôi là để xử lý các ca khó, chạy deadline ngoại thành, chứ không phải để đi làm 'tài xế đưa đón công sở' cho một người thích đếm từng cen-ti-mét bước đi như anh!"
Triết thong thả tựa lưng vào ghế, hai tay chắp lại: "Dữ liệu cho thấy trong sáu tháng qua, cô là người có tỷ lệ xử lý sự cố va chạm giao thông bằng zero, nhưng lại đứng đầu danh sách bị phàn nàn về... thái độ phục vụ và tốc độ di chuyển. Tôi cần một người lái xe có phản xạ xuất sắc, nhưng tôi cũng cần huấn luyện người đó tuân thủ kỷ luật."
"Huấn luyện?" Đan Vân nhếch môi, nụ cười tưng tửng quen thuộc lại xuất hiện. "Anh định huấn luyện tôi bằng cái gì? Bằng mấy bản thống kê GPS của anh à?"
"Bằng bản hợp đồng này," Triết đẩy một tập tài liệu dày mười trang về phía cô. "Từ hôm nay, cô là tài xế riêng của tôi. Mỗi chuyến đi sẽ có bộ Quy tắc vận chuyển VIP do chính tôi biên soạn."
Đan Vân tò mò cầm lên lật xem. Vừa nhìn qua vài dòng, cô suýt chút nữa thì sặc nước bọt:
1. *Tốc độ tối đa trong đô thị: 30km/h (không tăng tốc đột ngột, không phanh gấp trừ trường hợp bất khả kháng). 2. *Không gian trên xe: Phải giữ yên tĩnh tuyệt đối. Tuyệt đối không bật nhạc có nhịp đập nhanh (>90 BP).* 3. *Nhiệt độ điều hòa: Luôn duy trì ở mức đúng 23 độ C.
"Anh điên rồi sao sếp?" Đan Vân trợn tròn mắt. 30km/h! Xe đạp điện người ta chạy còn nhanh hơn anh đấy! Chạy tốc độ đó thì đến bao giờ mới tới nơi?"
"Tốc độ 30km/h giúp giảm 80% rủi ro tai nạn nghiêm trọng và giữ trạng thái tâm lý ổn định cho người ngồi sau," Triết trả lời tản mạn như một cuốn sách giáo khoa. "Bây giờ là 9:15. Chúng ta có cuộc họp với đối tác tại Khu công nghiệp phía Bắc lúc 10:15 phút. Xe đã sẵn sàng chưa?"
Đan Vân hít một hơi thật sâu, gật đầu cười tươi đến mức... đáng sợ: "Sẵn sàng! Mời sếp!"
---
Mười phút sau, chiếc SUV màu xám tro từ từ bò ra khỏi hầm gửi xe.
Trên ghế sau, Minh Triết mở máy tính bảng, bắt đầu duyệt báo cáo tài chính. Anh thả mình vào sự êm ái của chiếc xe, thầm nghĩ bản quy tắc của mình đã phát huy tác dụng. Cô nàng tưng tửng hôm qua giờ đây đã ngoan ngoãn lái xe chậm rãi như một chiếc rùa nhích từng bước.
Nhưng sự bình yên đó chỉ kéo dài đúng ba phút.
Đan Vân liếc mắt nhìn qua kính chiếu hậu, thấy Triết đang tập trung cao độ vào màn hình. Khóe môi cô nhếch lên một vệt tinh nghịch. Bàn tay thon dài của cô thong thả vươn ra, nhấn nút bật hệ thống âm thanh vòm của xe.
*BÙM! BÙM! CHÁT!*
Tiếng trống dồn dập gầm lên bùng nổ! Giai điệu Rock 'n' Roll cuồng nhiệt với những tiếng guitar điện xé rách không gian trút thẳng vào màng nhĩ của vị tân CEO!
Minh Triết giật nảy người, chiếc máy tính bảng trên tay suýt văng ra ngoài. Mặt anh tái nhạt, hai tay cuống cuồng bịt chặt lấy tai: "Đan Vân! Cô làm cái gì thế hả?! Tắt ngay!"
"Ôi sếp ơi!" Đan Vân không những không tắt mà còn nhún nhảy theo điệu nhạc, hát theo một cách đầy hào hứng. "Nhạc này là 'Highway to Hell'! Lái xe mà không nghe bản này thì làm sao có năng lượng làm việc được sếp?"
"Điều 2 trong quy tắc! Không nhạc quá 90 BPM, Triết chồm người lên phía trước, cố vươn tay nhấn nút tắt loa.
Đan Vân nhanh như cắt nhấn ga nhích nhẹ một cái làm chiếc xe chao đi một nhịp chuẩn xác, khiến Triết ngã ngửa lại ghế sau.
"Sếp ngồi yên nào! Đang đi trên đường đấy, mất tập trung là nguy hiểm lắm!" Đan Vân cười nắc nẻ. Cô nhấn nút hạ bớt tiếng nhạc xuống một chút, đủ để không làm thủng màng nhĩ của anh nhưng vẫn đủ rộn ràng. "Tôi chấp nhận chạy 30km/h theo ý anh, nhưng cái tai của tôi phải được tự do. Anh muốn tôi ngủ gật trên tay lái sao?"
Triết vuốt lại mái tóc bị gió từ cửa kính thổi làm hơi rối, lồng ngực phập phồng vì tức giận: "Cô... cô là đồ vô kỷ luật!"
"Tôi là tay lái lụa có bằng cấp đàng hoàng!" Đan Vân đáp trả đầy tự hào.
Đúng lúc đó, chiếc xe đi vào đoạn đường nối dẫn ra đại lộ ngoại thành. Đột nhiên, bảng đồng hồ thông báo giao thông trên xe chớp đèn đỏ liên tục.
Đan Vân liếc nhìn bản đồ vệ tinh: "Sếp này, tuyến đường chính anh chọn đang xảy ra một vụ va chạm xe tải, tắc đường kéo dài 4km. Nếu cứ chạy 30km/h theo tuyến này, 11 giờ trưa anh mới tới nơi. Mất tiêu hợp đồng nhé!"
Triết nhíu mày nhìn màn hình giao thông đỏ quạch. Hợp đồng sáng nay trị giá năm mươi tỷ đồng với đối tác nước ngoài. Nếu trễ cuộc họp này, uy tín của anh tại tập đoàn sẽ sụp đổ ngay tuần đầu nhận chức.
"Lùi lịch họp..." Triết ngập ngừng bấm điện thoại.
"Đối tác của anh là người Đức, đúng không?" Đan Vân ngắt lời anh, mắt vẫn nhìn thẳng phía trước. "Người Đức ghét nhất là trễ hẹn hoặc lùi lịch. Anh dám cược không?"
Triết im lặng. Anh nhìn vào ánh mắt kiên định, tự tin rực rỡ của Đan Vân qua kính chiếu hậu.
"Cô có phương án khác?" Triết hạ thấp giọng hỏi.
Đan Vân quay đầu lại, nháy mắt một cái cực kỳ ranh mãnh: "Có. Nhưng để đến kịp trước 10:15, anh phải xé bỏ cái bản Quy tắc 30km/h vớ vẩn đó đi. Và quan trọng nhất: Thắt dây an toàn vào. Tôi sắp cho sếp trải nghiệm thế nào là 'Bay trên mặt đất'."
Triết nhìn đồng hồ: 9:45. Anh hít một hơi sâu, tay run run kéo dây an toàn siết chặt vào người, nghiến răng nói:
"Nếu trễ một phút... cô bị sa thải."
"Thỏa thuận xong!"
Đan Vân nhếch môi. Bàn tay cô gạt cần số nhanh như chớp, chân nhấn sâu ga!
*RÚUUUUU!*
Động cơ chiếc SUV gầm lên mãnh liệt. Chiếc xe lao đi như một mũi tên xé gió, quẹo gắt vào một con đường dân sinh nhỏ hẹp chạy song song với đường sắt—một lối tắt chỉ có những tài xế bản địa lão luyện mới biết.
"Đan Vân! Chậm lại! Chỗ này hẹp quá!" Triết gào lên, hai tay bám chặt lấy tay vịn trần xe, mắt trợn ngược khi thấy chiếc xe lướt qua các ngõ ngách với khoảng cách chỉ cách tường nhà dân vài cen-ti-mét.
"Ngồi yên sếp ơi! Nhìn đường làm gì cho đau đầu!" Đan Vân cười lớn, tay lái uyển chuyển như một vũ công. Cô né những chướng ngại vật, ôm cua trơn tru qua từng con hẻm nhỏ với tốc độ khiến tim người ta muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Trái ngược với sự hoảng loạn ban đầu, Triết dần nhận ra một điều kỳ lạ: Dù chiếc xe lao đi với tốc độ cao và lạng lách liên tục, anh lại không hề có cảm giác bị say hay chao đảo dữ dội. Mọi cú ôm cua của Đan Vân đều được tính toán góc độ và trọng tâm cực kỳ hoàn hảo. Cô kiểm soát chiếc xe bằng một bản năng và kỹ thuật đỉnh cao.
Ánh nắng ban mai rọi qua cửa kính, hắt lên gương mặt nghiêng cá tính, đôi mắt sáng ngời và nụ cười rạng rỡ của Đan Vân. Triết ngơ ngác nhìn cô, tiếng nhạc Rock rộn rã trong xe đột nhiên như biến thành một bản nhạc nền dịu dàng trong tâm trí anh.
*KÍTTTTTT!*
Chiếc SUV phanh dừng lại một cách êm ái ngay trước sảnh trung tâm hội nghị Khu công nghiệp.
Đan Vân liếc nhìn đồng hồ trên tablo xe: 10:12. Cô quay xuống ghế sau, tựa tay lên thành ghế, mỉm cười đầy đắc thắng:
"Đúng 10:12phút nhé sếp! Thừa hẳn 3 phút để anh chỉnh lại cà vạt. Thế nào? Có cần tôi đỡ anh xuống xe không?"
Minh Triết ngồi yên trên ghế sau, tim vẫn còn đập *thình thịch* dồn dập—không biết là do cú chạy xe tử thần vừa rồi, hay do nụ cười rực rỡ của cô gái trước mặt.
Anh chậm rãi tháo dây an toàn, chỉnh lại nếp áo suit phẳng phiu, cố giữ vẻ mặt lạnh lùng trí thức nhất có thể. Triết bước xuống xe, nhưng trước khi đóng cửa lại, anh khựng lại một chút, khẽ cất giọng:
"Kỹ năng ôm cua... tạm chấp nhận được. Nhưng lần sau, bản nhạc đó... cô hạ bớt một nấc âm lượng nữa là được."
Nói xong, vị CEO bước đi thẳng vào sảnh hội nghị với dáng vẻ vô cùng hiên ngang, dù hai đầu gối anh vẫn còn hơi run nhẹ.
Đan Vân nhìn theo bóng lưng của anh, ngơ ngác mất hai giây rồi bật cười thành tiếng:
"Đúng là cái gã cứng đầu... Nhìn vậy mà cũng dễ thương phết nhỉ?"