Bóng tối bao trùm lấy phòng thu số 4 dày đặc đến mức có thể cảm nhận được như một lớp bụi mịn bám chặt vào da thịt. Sự rung chuyển dữ dội của không gian chầm chậm dừng lại. Tiếng rít điện từ tàn khốc của dải tần bị bóp méo cũng lùi xa, nhường chỗ cho một sự im lặng tịch mịch, trống rỗng đến rợn người.
Hải vẫn nằm co quắp dưới gầm bàn chật hẹp. Anh không dám thở mạnh, tay vẫn nắm chặt sợi dây cáp màu đỏ đã cắm chặt vào cổng 100.0 MHz.
Tách.
Một vệt sáng yếu ớt đột ngột lóe lên.
Không phải là ánh đèn bão hay màn hình máy tính, mà là chiếc đồng hồ LED màu đỏ treo tường tự động khôi phục nguồn điện. Những con số điện tử màu đỏ rực nhảy múa trong đêm tối, phản chiếu lên vách tường cách âm.
03:59
Chỉ còn đúng một phút.
Hải gượng dậy, lồm cồm bò ra khỏi gầm bàn. Toàn thân anh ê ẩm, cơ khớp rã rời như vừa trải qua một trận tra tấn thể xác. Anh bám vào mép bàn mixer để đứng thẳng dậy.
Lúc này, thực thể không mặt dưới gầm bàn đã biến mất. Những dải sương đen kịt mang mùi ẩm mốc ngoài hành lang cũng không còn tràn qua khe cửa nữa. Căn phòng thu trở lại vẻ ngăn nắp, lạnh lẽo vốn có của nó dưới ánh sáng đỏ mờ của chiếc đồng hồ.
Nhưng Hải biết trận chiến vẫn chưa kết thúc.
Sợi dây cáp đỏ đã được chuyển sang cổng 100.0 MHz, nhưng để tín hiệu thực sự được giải phóng và truyền dẫn ra thế giới bên ngoài, anh phải trực tiếp kích hoạt hệ thống phát sóng tổng lực từ bàn điều khiển chính. Anh phải nói, phải phát ra tiếng nói của sự thật để đè bẹp hoàn toàn tần số oán hận 96.5 MHz đã giam cầm nơi này suốt mười năm.
Hải vươn tay đeo chiếc tai nghe lên. Không còn tiếng cười khàn đặc, không còn giọng nói dối trá mạo danh "Hải tương lai". Chỉ còn một tiếng rè mỏng, sạch sẽ của dải tần số quốc gia đang chờ đợi được lấp đầy.
Anh kéo micro sát lại gần môi, bàn tay run rẩy gạt cần tổng âm lượng lên mức tối đa.
04:00
Con số trên đồng hồ LED chuyển đỏ rực. Đúng vào khoảnh khắc đó, hệ thống chuông báo tử tự động của đài phát thanh cũ—tiếng chuông cơ học báo hiệu kết thúc ca trực đêm—bắt đầu vang lên từ hành lang ngoài kia.
BONG... BONG... BONG...
Tiếng chuông nặng nề nện vào không gian, vang vọng qua lớp cửa gỗ sồi cách âm.
Cạch.
Cửa phòng thu số 4 đột ngột tự mở toang.
Hải không quay đầu lại nhìn ra hành lang tối. Anh nhìn thẳng vào chiếc micro trước mặt, dồn toàn bộ luồng khí từ sâu trong lồng ngực đang run rẩy để cất tiếng. Giọng nói của anh lúc này không còn là giọng phát thanh viên ấm áp, ngọt ngào của những lời thì thầm giả tạo, mà là một giọng nói chân thật, khàn đặc, vang dội và đầy quyết liệt:
"Gửi tất cả những ai đang nghe thấy tần số này... Tôi là Hải, phát thanh viên của ca trực đêm nay. Đài phát thanh này... phòng thu số 4 này... mười năm trước đã có một tội ác bị che giấu. Kỹ thuật viên Nam không chết vì tai nạn. Cửa phòng thu đã bị khóa chặt từ bên ngoài để bịt đầu mối! Sự thật phải được đưa ra ánh sáng! Linh hồn của Nam không phải là kẻ giết người, kẻ giết người là những kẻ đã im lặng!"
Mỗi lời Hải nói ra đều được dải tần 100.0 MHz khuếch đại, truyền thẳng qua các cột ăng-ten phát sóng khổng lồ, vượt qua cơn bão số 3 đang gầm rú, tràn vào hàng triệu máy thu thanh, radio trên các chuyến xe đêm và những ngôi nhà đang sáng đèn của thành phố.
Hành lang ngoài kia bỗng vang lên một tiếng rít u uất ghê rợn của gió bão, nhưng lần này là tiếng rít của sự giải thoát.
Một bóng đen cao lớn, không khuôn mặt chầm chậm hiện ra nơi ngưỡng cửa phòng thu. Nhưng nó không lao vào bẻ cổ Hải như mười sáu lần trước. Dưới luồng sóng âm thanh của sự thật đang cuộn cuộn phát đi, cơ thể bằng tro bụi của thực thể bắt đầu rã ra, biến thành những hạt bụi nhỏ lấp lánh rồi tan biến vào màn đêm thanh sạch. Lời nguyền mười năm đã bị phá vỡ.
Cùng lúc đó, nguồn điện dự phòng của đài phát thanh hoàn toàn cạn kiệt. Chiếc đồng hồ LED đỏ tắt phụt.
Căn phòng thu chìm vào bóng tối hoàn toàn, và lần này, là một sự im lặng yên bình đích thực của một đêm muộn bình thường.
Sáng hôm sau.
Cơn bão số 3 đã đi qua, để lại bầu trời Hà Nội một màu xanh trong vắt và những vũng nước mưa lấp lánh dưới ánh nắng sớm.
Một chiếc xe tuần tra của cảnh sát chầm chậm dừng lại trước cổng tòa nhà đài phát thanh cũ kỹ. Hai sĩ quan bước xuống xe, nhanh chóng tiến vào bên trong theo cuộc gọi báo án kỳ lạ từ tổng đài khẩn cấp đêm qua—cuộc gọi được ghi âm trực tiếp từ sóng phát thanh quốc gia lúc 4 giờ sáng.
Họ đẩy cánh cửa phòng thu số 4.
Căn phòng trống rỗng, mát lạnh và thoảng mùi mưa sương. Trên bàn điều khiển mixer, hai nửa chiếc cốc sứ trắng nứt đôi vẫn nằm yên vị bên cạnh vũng cà phê đã khô cạn. Sợi dây cáp màu đỏ vẫn cắm chặt vào cổng khẩn cấp của chiếc hộp sắt hoen gỉ dưới gầm bàn.
Nhưng không có ai ở đó. Hải đã biến mất không một dấu vết.
Trên chiếc ghế xoay bọc da đã sờn, chỉ còn lại một cuốn sổ tay bìa da màu đen bị cháy sém một nửa ở các góc, mở sẵn ở trang ghi chép cuối cùng của mười năm trước, như một lời tự thú đã được phơi bày ra ánh sáng.
Và từ chiếc loa treo tường đã ngắt nguồn điện của đài phát thanh, nếu ai đó ghé sát tai vào màng loa rách, họ vẫn có thể nghe thấy một tiếng rè nhiễu sóng cực nhỏ, mỏng manh như một hơi thở vĩnh hằng vang lên trong không gian tĩnh lặng:
“...Cảm ơn quý thính giả đã lắng nghe. Lời thì thầm đêm nay... đã có thể thanh thản kết thúc rồi.”