Không gian dưới gầm bàn hẹp hòi bỗng chốc đông cứng như một hầm băng. Hải chết trân tại chỗ, từng tế bào trong cơ thể như biểu tình, không dám dịch chuyển dù chỉ một milimet.
Khoảng cách quá gần khiến anh ngửi thấy mùi của tro tàn và lớp nhựa cháy khét lẹt tỏa ra từ cơ thể thực thể không mặt. Trên bề mặt nhẵn nhụi, xám xịt như tấm gương phủ đầy tro bụi của nó, Hải bỗng nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình: một khuôn mặt méo mó, hai mắt trợn trừng vì kinh hãi. Thực thể không có mắt, nhưng Hải cảm nhận rõ rệt một cái nhìn rực lửa găm thẳng vào linh hồn mình, tước đoạt đi khả năng gào thét.
Rột... rẹt...
Tiếng nhiễu sóng từ chiếc tai nghe rơi trên ghế bỗng nhiên rít lên chói tai, phá vỡ bầu không khí đông đặc.
"Hải! Cắt dây cáp đi! Thằng khốn, mày đang chần chừ cái gì thế?!"
Giọng nói của Hải tương lai vang lên dữ dội, dồn dập như tiếng trống trận bên tai. Nhưng kỳ lạ thay, ngay khi tiếng nói đó cất lên, thực thể không mặt kia lại không hề cử động để tấn công Hải. Nó chỉ đứng đó, lặng lẽ như một bức tượng tro tàn dưới gầm bàn, đầu hơi nghiêng đi như thể đang lắng nghe cuộc đối thoại qua điện thoại.
Cái nghiêng đầu của thực thể bỗng làm lóe lên một tia sáng lý trí trong đầu Hải.
Anh nhìn lại sợi dây cáp màu đỏ trong tay mình. Rồi anh nhìn chiếc hộp sắt cổ kính dưới gầm bàn. Cuốn nhật ký mười năm trước ghi rõ: “Chuyển tần số khẩn cấp sang dải 88.3 MHz để chặn toàn bộ tín hiệu kêu cứu của nó phát ra ngoại mạng.”
Nếu chuyển sang tần số 88.3 MHz là để chặn tiếng kêu cứu của Nam, vậy tại sao "Hải tương lai" lại bảo anh cắm dây cáp vào cổng phụ này để phá vỡ vòng lặp? Chặn sóng phát thanh đồng nghĩa với việc cô lập hoàn toàn phòng thu này với thế giới bên ngoài, dập tắt mọi hy vọng truyền dẫn tín hiệu.
Hải nuốt một ngụm nước bọt khan, giọng run rẩy hỏi vào chiếc micro cài áo:
"Hải... Chỗ mày bây giờ là mấy giờ rồi?"
"3 giờ 45 phút! Chỉ còn mười lăm phút nữa thôi! Cắm dây cáp vào cổng 88.3 nhanh lên!" Đầu dây bên kia gào thét hoảng loạn, tiếng thở dốc dồn dập đến mức phi thực tế.
"Mày nói dối..." Hải khàn giọng, nước mắt hòa lẫn mồ hôi chảy ròng ròng. "Cuốn nhật ký viết rằng tần số 88.3 MHz là để bịt miệng Nam. Nếu tao cắm vào đó, tao sẽ tự khóa chặt đường truyền tín hiệu của phòng thu này vĩnh viễn. Không ai có thể nghe thấy tao nữa. Vòng lặp sẽ không bao giờ bị phá vỡ."
Khoảng lặng ở đầu dây bên kia đột ngột kéo dài. Tiếng gió bão và tiếng nhiễu sóng rè rè bỗng chốc im bặt, để lại một sự im lặng rợn người đến lạnh xương sống.
"Mày phát hiện ra rồi sao?"
Giọng nói ở đầu dây bên kia thay đổi. Nó không còn là giọng của Hải nữa. Nó biến thành một tông giọng trầm khàn, bẹt ra và mang một âm hưởng u uất rùng rợn—chính là giọng nói của kẻ đã mạo danh bảo vệ Lâm lúc nãy.
"Mười năm qua... tao đã đợi ở tần số 96.5 này quá lâu rồi..." Giọng nói từ tai nghe cười khùng khục, tiếng cười đứt quãng như tiếng ròng rọc rỉ sét gỉ đầu dây. "Không có 'Hải tương lai' nào cả, Hải ạ. Chỉ có tao... và chiếc bẫy tần số mà thầy của mày đã tạo ra. Mỗi lần mày cố gắng gọi điện cứu chính mình, mày chỉ đang tự hiến tế năng lượng của thực tại để nuôi dưỡng linh hồn tao dưới hầm mộ này thôi."
Đồng thời, thực thể không mặt đứng trước Hải chầm chậm đưa một cánh tay đen đúa, khẳng khiu như một nhánh củi cháy sém lên. Nó không tấn công Hải, mà nhẹ nhàng chạm vào sợi dây cáp màu đỏ anh đang cầm trên tay, như muốn dẫn dắt anh đưa ra quyết định đúng đắn.
Hải hiểu ra rồi.
Thực thể không mặt này không phải là kẻ sát nhân. Nó chính là phần linh hồn còn sót lại của Nam—những tàn tích tro bụi bị thiêu rụi mười năm trước, vẫn luôn lảng vảng ở phòng thu số 4 để ngăn chặn bất kỳ ai lặp lại tội ác năm xưa. Kẻ thao túng thực sự, kẻ đang cố tình lừa anh cắm vào tần số cô lập 88.3 MHz chính là "giọng nói điện thoại"—thứ ác linh được sinh ra từ sự dối trá và đồng lõa của những kẻ đã khóa cửa phòng thu đêm đó.
"Mày muốn tao chuyển sang tần số nào?" Hải nhìn thẳng vào thực thể không mặt, hỏi bằng một sự bình tĩnh đến kỳ lạ.
Thực thể không mặt chầm chậm di chuyển ngón tay đen sạm của nó, lướt qua cổng phụ 88.3 MHz, và dừng lại ở một cổng cắm trống không hề có nhãn mác, nằm ở góc khuất nhất của chiếc hộp sắt. Phía trên cổng cắm đó, có ai đó đã dùng vật nhọn khắc sâu một con số: 100.0 MHz—tần số phát thanh quốc gia của đài truyền hình trung ương, dải tần mạnh nhất có thể phủ sóng khắp cả nước mà không một thế lực tâm linh nào có thể bẻ cong hay cô lập được.
"Được..." Hải thì thầm.
Anh dùng tay phải giật phăng sợi dây cáp màu đỏ ra khỏi dải 96.5 MHz.
Xoẹt!
Một luồng điện mạnh mẽ từ bàn điều khiển giật nảy người Hải, khiến toàn thân anh tê dại. Nhưng anh vẫn nghiến răng, dùng chút sức lực cuối cùng cắm mạnh đầu cáp đỏ vào cổng khẩn cấp 100.0 MHz.
UỲNH!
Tiếng sấm sét ngoài trời nổ tung ngay trên nóc tòa nhà đài phát thanh. Toàn bộ hệ thống đèn vàng vọt trong phòng thu số 4 phụt tắt, chìm vào một màu đen đặc quánh.
Từ trong bóng tối, tiếng thét chói tai, đau đớn của "giọng nói điện thoại" vang lên qua chiếc tai nghe, kéo dài rồi méo mó biến dạng thành tiếng rít của sóng từ bị triệt tiêu hoàn toàn:
"KHÔNGGG... MÀY KHÔNG THỂ THOÁT KHỎI ĐÂY..."
Chiếc điện thoại trực tuyến trên bàn mixer bốc khói nghi ngút, những chiếc bóng đèn đỏ của line 1 nổ tung thành những mảnh kính liti.
Hải gục đầu xuống gầm bàn, hai tai ù đi vì tiếng rít điện từ tàn khốc. Xung quanh anh, không gian bắt đầu rung chuyển dữ dội như một trận động đất lớn. Tiếng thớ gỗ rên rỉ, tiếng bê tông nứt toác và tiếng bước chân lê lết ngoài hành lang dường như đang bị một lực hút vô hình kéo lùi lại vào một khoảng không vô định.
3 giờ 59 phút.
Hải nhắm nghiền mắt, để mặc cho bóng tối và sự im lặng tuyệt đối nuốt chửng lấy cơ thể mình.