"Không ổn chút nào rồi, Lâm Bách," Hàn Thiệu hạ thấp giọng, vẻ mặt trở nên vô cùng nghiêm trọng.
Gã chỉ tay vào công tắc xả nước tràn đang bị kẹt ở trạng thái mở một nửa.
"Khoang trục thang máy phía trên đang bị ngập một phần nước biển do vỡ van xả. Nếu chúng ta kích hoạt motor kéo cáp mà không cân bằng lại áp suất bể chứa, dòng nước xoáy sẽ xé rách hệ thống dây cáp ngay lập tức."
"Vậy thì phải xả áp thủ công ở bể chứa phía ngoài," Lâm Bách cau mày khép chặt lại.
Anh nhìn ra ô cửa kính quan sát nhỏ hướng ra khoang kỹ thuật đang tràn ngập làn nước đục ngầu.
"Để tôi mặc bộ Exo-Suit vào và chui ra đó xử lý chiếc van."
"Không được, bộ Exo-Suit của anh đã bị rạn nứt khớp gối nguy hiểm sau cú va chạm vừa rồi!" Hàn Thiệu lập tức ngăn lại.
Ánh mắt vị chuyên gia sinh học hiện lên vẻ kiên định hiếm thấy, khác hẳn sự rụt rè ban đầu.
"Anh không thể chịu nổi áp suất 300 atmosphere với chiếc khớp gối đã bị biến dạng đó. Tôi là người hiểu rõ cấu trúc van xả nước thủy lực này nhất, hãy để tôi đi làm việc này."
Lâm Bách nhìn xoáy vào đôi mắt của Hàn Thiệu trong vài giây im lặng.
Sự hoài nghi ban đầu về vị chuyên gia yếu ớt dần được thay thế bằng sự tôn trọng dành cho một người đồng đội quả cảm.
Anh tháo chiếc bộ đàm dự phòng và chiếc đèn lặn công suất cao đeo vào tay Hàn Thiệu.
"Van xả nằm ở góc trái khoang ngập nước, cạnh đường ống áp lực chính," Lâm Bách siết nhẹ bả vai đối phương để truyền sự tin tưởng.
"Cậu có đúng năm phút trước khi lượng oxy trong bình lặn cá nhân của cậu cạn sạch hoàn toàn. Đừng làm tôi phải chui xuống đó để nhặt xác cậu lên."
Hàn Thiệu kiên quyết gật đầu, đeo mặt nạ lặn chuyên dụng và bước vào khoang đệm khóa áp suất.
Tiếng nước biển tràn vào khoang đệm vang lên ào ào gầm rú, rồi cánh cửa ngoài chậm rãi mở ra.
Hàn Thiệu chìm hoàn toàn vào làn nước đen lạnh giá của khoang kỹ thuật bị ngập sâu.
Bên trong làn nước đục ngầu và lạnh ngắt, Hàn Thiệu sử dụng đèn pin quét qua những đống đổ nát của hệ thống.
Gã trườn qua những thanh thép bị uốn cong như những gọng kìm tử thần, cố gắng tiếp cận chiếc van xoay thủy lực màu cam.
Hàn Thiệu dùng hết sức lực còn lại vặn chiếc van theo chiều kim đồng hồ.
Dòng nước tích tụ trong trục thang máy bắt đầu xả mạnh ra ngoài qua cửa xả đáy, áp suất trong khoang dần trở về mức cân bằng an toàn.
Tuy nhiên, chính dòng chảy xả nước này lại vô tình phát ra một dải sóng âm kéo dài trong nước!
Từ khoảng không đen thẫm bên ngoài lớp vỏ trạm, hai bóng đen khổng lồ bất ngờ lao đến với tốc độ kinh hoàng như những bóng ma!
Đó là hai con Abyssal Leviathan con — loại săn mồi theo bầy có kích thước nhỏ hơn nhưng cực kỳ linh hoạt và hung hãn.
Lớp vảy của chúng sắc nhọn như những chiếc lưỡi dao cạo.
Một con quái vật lao thẳng vào khoang kỹ thuật thông qua khe nứt kim loại.
Chiếc đuôi dài của nó gạt phắt Hàn Thiệu ngã văng vào vách thép, làm chiếc bình khí sau lưng gã va mạnh vào gờ sắt.
Mặt nạ lặn của Hàn Thiệu bị lệch khỏi mặt, nước biển mặn chát tràn vào mũi và miệng khiến gã sặc sụa.
Tầm nhìn của gã bị mờ đi hoàn toàn trong làn nước đỏ quạch máu tươi.
"Hàn Thiệu! Có sinh vật xâm nhập khoang! Trở lại khoang đệm ngay lập tức!" Giọng Lâm Bách gào lên trong tai nghe nội bộ.
Hàn Thiệu cố gồng mình bám lấy một đường ống ngầm, quờ quạng tay tìm chiếc van khóa khẩn cấp cuối cùng.
Trong khoảnh khắc sinh tử này, gã nhận ra nếu gã rút lui ngay bây giờ mà không khóa van an toàn, dòng nước xoáy sẽ cuốn phăng toàn bộ trạm.
Toàn bộ công sức của họ từ đầu sẽ đổ sông đổ biển.
"Lâm Bách... kích hoạt motor thang máy ngay khi van đóng!" Hàn Thiệu gào qua mặt nạ ngập nước, tay siết chặt lấy chiếc van an toàn.
Gã dồn hết tàn lực xoay vặn vòng cuối cùng để chốt chặt hệ thống.
Con quái vật thứ hai há rộng chiếc mồm đầy răng cưa gớm ghiếc, lao trực diện về phía thân hình không phòng thủ của Hàn Thiệu.
Ngay khi hàm răng sắc nhọn của nó chỉ còn cách ngực Hàn Thiệu vài centimet ngắn ngủi, một sợi dây cáp Titan mang đầu móc nhọn rực điện bất ngờ đâm xuyên qua vòm họng nó!
ĐÙNG!
Lâm Bách đã lao ra khỏi khoang đệm từ lúc nào không hay.
Anh cầm chiếc súng phóng móc cứu hộ hạng nặng, xả toàn bộ băng điện cao áp vào thân thể sinh vật cổ đại.
Dòng điện khiến nó co giật dữ dội rồi quẫy đạp tháo chạy ra ngoài khơi xa.
Lâm Bách chộp lấy cổ áo Hàn Thiệu, kéo gã xông thẳng qua cửa cách ly thủy lực đang khép lại.
Anh nhấn nút đóng khẩn cấp, nhốt chặt con quái vật còn lại bên ngoài khoang ngập nước.
Cả hai ngã gục xuống sàn khoang khô ráo, thở dốc trong sự bàng hoàng và kiệt sức.
Hàn Thiệu liên tục ho ra những ngụm nước biển đắng ngắt, còn Lâm Bách thì gục đầu vào thành máy.
Chiếc khớp gối Exo-Suit của anh đã bị áp suất nước xé rách hoàn toàn, máu tươi chảy ra ướt đẫm ống quần.
"Cậu... đúng là một gã gàn dở và liều mạng, Hàn Thiệu," Lâm Bách bật cười đau đớn, tự tay xé vệt vải băng chặt vết thương ở gối.
"Anh cũng chẳng khác gì tôi đâu... Lâm Bách," Hàn Thiệu nhìn vệt máu trên chân Lâm Bách, rồi nhìn về phía trục thang máy.
Tiếng motor rên rỉ bắt đầu kéo dây cáp chuyển động.
"Chúng ta vừa qua được 1.000 mét đầu tiên... nhưng con đường 3.000 mét còn lại lên mặt nước mới thực sự là địa ngục."
Chiếc lồng thang máy sắt thép gỉ sét chậm rãi hạ xuống từ bóng tối phía trên.
Nó sẵn sàng đưa họ bước vào chặng đường sinh tồn tiếp theo giữa lòng đại dương tàn khốc và đầy hiểm nguy.