Lồng thang máy bằng thép gỉ sét rung lắc dữ dội khi motor kéo cáp ở độ sâu 2.000 mét bắt đầu gầm lên những tiếng ma sát chói óc.
Những vệt xước trên thành lồng sắt phản chiếu ánh đèn pin chập chờn của Lâm Bách và Hàn Thiệu, tạo nên một không gian ma mị và đầy căng thẳng.
Cả hai ngồi tựa lưng vào vách thang máy, lồng ngực phập phồng theo từng nhịp tim dồn dập sau cuộc đào thoát kinh hoàng ở trạm trung chuyển.
Bóng tối bên ngoài rãnh thang máy dày đặc như thủy tinh đen, nuốt chửng mọi tia sáng nhỏ nhất phóng ra từ chiếc đèn cầm tay đã sắp cạn pin.
Áp suất xung quanh họ đang giảm dần từ 300 atmosphere xuống khoảng 200 atmosphere khi chiếc lồng thang máy nhích từng mét chậm chạp lên phía trên.
Tuy nhiên, sự thay đổi áp suất đột ngột này lại làm cho các khớp xương bị chấn thương của Lâm Bách đau nhói lên từng hồi dữ dội.
Vết thương ở gối trái của anh không ngừng rỉ máu tươi, thấm đỏ lớp vải băng gạc tạm bợ vừa được Hàn Thiệu quấn chặt ban nãy.
Cơn đau xé thịt khiến từng thớ cơ trên khuôn mặt sương gió của người thợ lặn giật giật liên hồi.
"Anh cần phải giữ đôi chân cố định, tuyệt đối không được vận động mạnh lúc này, Lâm Bách," Hàn Thiệu lên tiếng bằng giọng trầm đục.
Gã vừa kiểm tra lại lượng khí nén còn lại trong bình dưỡng khí vừa cẩn thận theo dõi biểu đồ sóng âm trên chiếc máy đo cầm tay.
"Hiện tượng giảm áp cấp tính có thể tạo ra các bọt khí nitơ nguy hiểm trong hệ tuần hoàn máu của anh.
Điều đó sẽ gây ra chứng đau uốn ván tàn khốc, làm tắc nghẽn mạch máu brain nếu chúng ta không thể điều hòa áp suất cơ thể kịp thời."
"Tôi biết rõ giới hạn cơ thể mình mà, Chuyên gia," Lâm Bách nghiến răng đáp, bàn tay anh siết chặt lấy chiếc mỏ lết nặng để nén đi cơn đau tột cùng.
"Thứ duy nhất tôi lo lắng và bận tâm lúc này không phải là vài bong bóng nitơ quái ác, mà là thứ đang bám theo sợi dây cáp của chúng ta phía dưới."
"Anh có nghe thấy âm thanh va đập ken két đang truyền qua khung thép này không?"
Hàn Thiệu lặng đi vài giây, không khí trong lồng thang máy như đóng băng lại.
Gã từ từ đưa chiếc máy đo sóng âm ra trước mặt để cả hai cùng quan sát.
Trên màn hình nhỏ phát ra ánh sáng màu xanh lục u ám, một vệt tín hiệu dạng hình sin dao động liên tục với tần số ngày càng dày đặc và biên độ tăng vọt.
Sóng âm tần số thấp đang truyền qua dây cáp thép khổng lồ, tạo ra những tiếng ong ong trầm đục vang lên ngay trên nóc lồng thang máy.
Đó là thứ âm thanh của cái chết đang đến gần.
"Chúng đang leo ngược lên theo trục thang máy," Hàn Thiệu thầm thì, sắc mặt gã nhợt nhạt hẳn đi dưới ánh đèn chập chờn.
"Không chỉ có một con đơn độc... mà là toàn bộ một đàn Abyssal Leviathan săn mồi đang bám theo luồng nhiệt phát ra từ motor kéo cáp!"