Lâm Bách dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh cánh cửa thoát hiểm bị biến dạng của lồng thang máy, tạo ra một khoảng trống vừa đủ để hai người trườn ra ngoài.
Cả hai bò lăn ra sàn kim loại lạnh ngắt của Trạm Sinh Học Số 2 ở độ sâu 2.100 mét.
Nơi đây hoàn toàn chìm trong bóng tối dày đặc và sự im lặng rợn người đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập.
Chỉ có tiếng nước chảy róc rách từ những vết nứt nhỏ trên vách tường gia cố bằng bê tông đặc biệt vang lên đều đều.
Trạm Sinh Học Số 2 là nơi trước đây từng tiến hành các thí nghiệm bí mật về đột biến gen trên các loài thực vật đáy biển khơi.
Khắp không gian rộng lớn ngập tràn những bể nuôi cấy bằng thủy tinh khổng lồ đã bị đập vỡ nát do rung chấn địa chất.
Dung dịch nuôi cấy tràn ra sàn tạo thành những vũng nước phát quang màu xanh lục kỳ quái, tỏa ra thứ ánh sáng u uất.
Mùi hóa chất tổng hợp nồng nặc hòa lẫn với mùi ẩm mốc và phân hủy khiến bầu không khí trở nên vô cùng ngột ngạt và khó thở.
"Lâm Bách, hãy dừng lại để tôi kiểm tra chân của anh..." Hàn Thiệu quỳ xuống bên cạnh Lâm Bách, ánh đèn pin chiếu vào vết thương ở gối trái của anh.
Khớp gối của người thợ lặn đã sưng to bất thường gấp đôi kích thước tự nhiên, những mạch máu tím ngắt nổi phồng lên uốn lượn dưới da.
Đây là dấu hiệu rõ ràng của chứng suy giảm áp suất kết hợp với chấn thương mô cơ và gân nghiêm trọng.
Nếu không được phẫu thuật sớm, anh có thể sẽ vĩnh viễn mất đi khả năng đi lại.
"Đừng bận tâm về cái chân này làm gì vào lúc này, Chuyên gia," Lâm Bách thở dốc, mặt tái nhợt vì cơn đau đớn hành hạ nhưng ánh mắt vẫn rực lên sự kiên cường đến kinh ngạc.
"Chúng ta đã vượt quá một nửa chặng đường sinh tồn rồi. Từ đây lên Trạm Bề Mặt còn 2.000 mét nữa. Hệ thống di chuyển tiếp theo của trạm này là gì?"
Hàn Thiệu nhanh chóng rà soát chiếc bản đồ kỹ thuật của trạm được lưu trữ trong ổ cứng di động của gã.
"Từ độ sâu này, trục thang máy chính đã bị phá hủy hoàn toàn do đợt địa chấn đầu tiên, không thể sử dụng lại."
"Con đường duy nhất để chúng ta đi tiếp là phải đi xuyên qua Khoang Nuôi Cấy Sinh Học để tới Trục Ống Khí Nén Số 1."
"Trục ống đó sử dụng nguyên lý chênh lệch áp suất khí nén cực đại để đẩy các nang cứu hộ hình viên đạn lên thẳng trạm trung chuyển 1.000 mét."
"Nhưng khoang nuôi cấy sinh học này..." Hàn Thiệu ngập ngừng, ánh mắt hiện lên sự lo ngại sâu sắc khi nhìn vào cánh cửa niêm phong heavy-duty.
Trên cánh cửa có ghi dòng chữ cảnh báo bằng sơn đỏ tươi phản quang: KHU VỰC CÁCH LY SINH HỌC CẤP 4 - NGUY HIỂM TỬ THẦN.
"Có thứ gì đáng sợ bên trong đó sao?" Lâm Bách nhướng mày, tay đưa lên kiểm tra lại lượng đạn điện và dây cáp còn lại trong súng.
"Đây là nơi lưu trữ các mẫu thực vật cổ đại chứa bào tử độc tố sinh học được trục vớt từ rãnh Mariana," Hàn Thiệu trầm giọng giải thích với vẻ mặt vô cùng căng thẳng.
"Nếu hệ thống cách ly bị phá vỡ do động đất hay mất điện, không khí bên trong khoang đó có thể đã bị nhiễm bào tử."
"Các bào tử này có khả năng làm hoại tử hệ hô hấp và ăn mòn tế bào da chỉ trong vài phút tiếp xúc."
"Dù có là độc tố hay quái vật cổ đại, chúng ta cũng bắt buộc phải đi qua," Lâm Bách nghiến răng đứng dậy, dựa lưng vào thành tường thép để giữ thăng bằng.
"Chúng ta không còn bất kỳ con đường lùi nào nữa rồi, Chuyên gia Hàn."
Lâm Bách kéo cần gạt thủy lực thủ công để mở cánh cửa niêm phong heavy-duty.
Cánh cửa kim loại nặng nề chậm rãi trượt sang bên với tiếng rít kéo dài, tiết lộ một không gian rộng lớn như một khu rừng ngầm kỳ dị và rùng rợn.
Những loài tảo cổ đại phát sáng phát triển đột biến do hóa chất tràn ra, bò ngoằn ngoèo khắp các vách tường, sàn nhà và trần nhà như những sợi dây thần kinh khổng lồ đang phập phồng.
Những túi bào tử màu tím sẫm to bằng nắm tay treo lơ lửng trong không khí, thi thoảng lại phát ra những tiếng póc nhỏ và phóng ra từng luồng khói bụi mịn màu độc hại.
Cả hai nhanh chóng đeo mặt nạ lọc khí toàn phần, kiểm tra van an toàn rồi bước đi thận trọng trên lớp thảm thực vật mềm xốp và bốc mùi nồng nặc.
Lâm Bách cầm súng đi trước, mỗi bước chân nén đau của anh đều khiến thảm tảo phát quang co rụt lại một cách nhạy cảm như một sinh vật có tri giác.
Đột nhiên, từ trong lùm tảo khổng lồ ở góc khoang, một bóng người đứng bất động xuất hiện!
Đó là thi thể của một nhà nghiên cứu thuộc Trạm Số 2 bị mắc kẹt lại, nhưng toàn bộ cơ thể người này đã bị bao phủ hoàn toàn bởi lớp rễ tảo phát sáng.
Những sợi rễ xuyên qua da thịt, biến thi thể thành một vật chủ lưu trữ và dinh dưỡng cho quần thể bào tử đột biến!
Khuôn mặt người quá cố biến dạng hoàn toàn, mắt và miệng mọc ra những chùm nấm tím quái dị.
"Đừng chạm vào nó hay lại gần!" Hàn Thiệu giữ chặt lấy tay Lâm Bách khi anh định tiến lại gần kiểm tra.
"Bào tử tảo cổ đại đang sử dụng sinh khối để nhân bản và phát triển! Nó phản ứng cực kỳ nhạy bén với nhiệt độ cơ thể và tiếng động từ chuyển động!"
Đúng lúc đó, từ đỉnh trần của khoang nuôi cấy, hàng loạt chiếc xúc tua nhỏ bằng sợi thực vật đột biến rủ xuống như những chùm thòng lọng tử thần!
Chúng bị hấp dẫn bởi hơi ấm cơ thể tỏa ra từ hai người, bắt đầu uốn eo di chuyển với tốc độ bất thường.
Một chùm dây tảo dài quấn chặt lấy cổ chân đang bị thương của Lâm Bách, kéo giật anh ngã gục xuống sàn nhà bám đầy chất nhờn!
"Lâm Bách!" Hàn Thiệu không ngần ngại rút chiếc dao găm sinh tồn bằng hợp kim Titan bên hông, lao đến chém đứt chùm dây tảo đang siết chặt chân đồng đội.
Mủ tảo màu xanh lam bắn ra cuồng bạo, ăn mòn vệt lưỡi thép kêu xèo xèo bốc khói khét lẹt.
"Bào tử đang kích hoạt toàn bộ! Chạy mau tới cửa xả khí nén!" Hàn Thiệu gào lên qua mặt nạ, xốc nách Lâm Bách dậy bằng tất cả sức lực gầy guộc của mình.
Hàng triệu túi bào tử xung quanh họ đồng loạt phát nổ với những tiếng póc póc dồn dập, giải phóng một đám mây độc màu tím đặc quánh bao trùm toàn bộ không gian!
Đám mây độc ăn mòn kính bảo hộ của mặt nạ lọc khí, làm tầm nhìn của họ bị mờ đi nhanh chóng và không khí bên trong trở nên nóng rực.
Lâm Bách nghiến răng chịu đựng cơn đau xé thịt ở gối, dùng hết tàn lực kéo Hàn Thiệu lao về phía cánh cửa sắt gỉ sét có ghi chữ NANG KHÍ NÉN SỐ 1.
Anh dùng chiếc mỏ lết đập vỡ chốt an toàn bằng thủy tinh, kéo mạnh cánh cửa ra và đẩy Hàn Thiệu vào bên trong buồng nén bảo vệ.
Ngay khi Lâm Bách bước chân qua vách ngăn vào buồng nén, đám mây bào tử độc hại đã bao phủ hoàn toàn cánh cửa bên ngoài.
Lâm Bách đập mạnh tay vào nút khóa nén tự động!
Khí nén vô trùng xả ra ào ào từ các vòi phun trần, gột rửa sạch sẽ đống bào tử đang bám trên bộ đồ lặn của họ, đồng thời cách ly hoàn toàn khoang sinh học nguy hiểm phía sau.
Cả hai ngã gục xuống sàn buồng nén, lồng ngực thở gập gồng trong sự kiệt sức hoàn toàn.
Trước mặt họ là nang cứu hộ bằng Titanium hình viên đạn — phương tiện cuối cùng sẽ bắn họ lên độ sâu 1.000 mét, nơi trạm bề mặt đang chờ đón.
Nhưng qua lớp kính quan sát dày dặn của buồng nén hướng ra giếng phóng, họ lặng người khi nhận ra một bóng đen khổng lồ của con Abyssal Leviathan chúa đang cuộn tròn bao trùm lấy toàn bộ lối thoát phía trên.
Đó là con quái vật mẹ với kích thước dài hơn bốn mươi mét, lớp giáp sừng cứng như kim cương tỏa ra ánh sáng xanh lam u uất và đầy đe dọa.