Cánh cửa kính thang máy mở rộng hoàn toàn. Hải bước ra ngoài, đôi chân chùng xuống vì ngạc nhiên.
Anh không còn đứng trong tòa cao ốc Zenith nữa. Thay vào đó, anh đang đứng trên một ban công ngoài trời trải gỗ ấm áp, bao quanh bởi những giàn hoa giấy rực rỡ sắc đỏ dưới ánh đèn vàng ấm áp. Ngẩng đầu lên là bầu trời đêm quang đãng với hàng ngàn ngôi sao lấp lánh, hoàn toàn không có khói bụi hay ánh đèn neon chói lóa của thành phố hiện đại.
Phía trước ban công là một khoảng không gian thoáng đãng: một góc phố cổ thanh bình với những ngôi nhà mái ngói rêu phong, con đường lát đá cuội bóng loáng nước mưa, và thoang thoảng đâu đây tiếng nhạc không lời du dương phát ra từ một quán cà phê nhỏ góc đường.
"Chào con. Đứng ngẩn ra đó làm gì vào giờ này thế?"
Một giọng nói trầm ấm, quen thuộc đến nao lòng vang lên từ phía trong căn phòng sáng đèn sát ban công.
Hải giật mình quay phắt người lại. Trái tim anh như hẫng đi một nhịp, lồng ngực thắt lại nghẹn ngào.
Dưới ánh đèn vàng dịu nhẹ, một người đàn ông trung niên mặc chiếc áo sơ mi caro sờn cổ đang đứng cạnh bệ cửa sổ, trên tay cầm chiếc ấm pha trà bằng sứ quen thuộc. Đó là ba của Hải. Người đàn ông đã qua đời năm Hải vừa tròn hai mươi lăm tuổi trong một căn bệnh tai ác, để lại cho anh gánh nặng gia đình và một nỗi ân hận suốt đời vì lúc ông mất, anh vẫn đang bận rộn chạy theo những đồ án tốt nghiệp ở thành phố lớn.
"Ba...?" Hải thốt lên, giọng nói nghẹn đắng, run bần bật. Cốc cà phê hay chiếc balo trên vai như muốn tuột khỏi tay.
Ba Hải ngẩng lên, nụ cười hiền hậu nở trên khuôn mặt đã điểm nhiều vết chân chim nhưng không hề có sự mệt mỏi hay đau đớn bệnh tật: "Thằng bé này, đi làm về muộn thế mà không lo ăn uống gì à? Vào đây, ba vừa pha một ấm trà hoa cúc nóng đấy."
Hải bước từng bước nặng nhọc như kẻ mộng du vào trong phòng. Căn phòng ngập tràn mùi hương sách cũ và trà ấm—căn nhà cũ kỹ ở quê mà gia đình anh đã phải bán đi để trả nợ viện phí vào năm ấy.
Mọi thứ hiện hữu rõ ràng đến từng chi tiết: bức tranh tường cũ kỹ, chiếc quạt máy đang quay rì rì, và ánh mắt ấm áp không chút vướng bận của người cha.
"Ba... ba còn sống sao? Chẳng lẽ... chẳng lẽ con đang mơ?" Hải quỳ sụp xuống bên cạnh bàn trà, đôi tay run rẩy nắm lấy bàn tay ấm áp của ba mình. Da thịt chạm vào da thịt, có hơi ấm, có sự chân thật đến mức nước mắt Hải trào ra lúc nào không hay.
Ba Hải bật cười trầm ấm, vỗ nhẹ lên vai con trai: "Mơ gì chứ. Đứa nào lúc chiều vừa gọi điện về bảo tuần sau xin nghỉ phép về quê phụ ba sửa lại mái hiên nhỉ? Quên rồi à?"
Hải ngẩn người. Tuần sau xin nghỉ phép về quê sửa mái hiên? Trong thực tại đau khổ của Hải, ngôi nhà đó đã bị bán từ chục năm trước, và anh chưa từng có cơ hội làm điều đó cho ba.
Nhưng dường như nhận ra sự khác lạ trong ánh mắt con trai, ba Hải dịu dàng đặt ly trà xuống, nói tiếp: "Lại mải mê mấy cái bản vẽ trên thành phố chứ gì? Đừng áp lực quá, Hải ạ. Ba đã bảo rồi, đời người ngắn ngủi, cứ làm công việc mình thích, ở bên cạnh người mình yêu là đủ. Cứ như con bé Linh ấy, nó thương mình thật lòng, đừng có vì cái sự nghiệp viển vông mà buông tay nó."
Tên của Linh vừa nhắc đến khiến lồng ngực Hải thắt lại đau đớn.
Linh—người yêu cũ của anh. Trong thế giới thực tại, Linh đã dọn đồ đi từ ba năm trước sau một trận cãi vã lớn vì Hải quá vô tâm, chỉ biết vùi đầu vào công việc để kiếm tiền đổi lấy căn hộ chung cư cao cấp. Nhưng ở không gian này, hình như mọi ngã rẽ đã được viết lại.
Hải bước ra ngoài cửa sổ, phóng tầm mắt nhìn xuống con phố bên dưới.
Ngay dưới hiên quán cà phê đối diện, một cô gái mặc chiếc áo khoác denim quen thuộc đang đứng thu mình tránh mưa, trên tay cầm một cuốn sổ phác thảo dở dang. Đó là Linh của nhiều năm về trước—trẻ trung, rạng rỡ và không có nét mệt mỏi, chán chường như những ngày cuối cùng ở bên anh.
Và ngay cạnh đó, một phiên bản khác của Hải đang dắt chiếc xe máy cũ kỹ tạt vào lề, vội vã cởi chiếc áo mưa của mình khoác lên vai cô gái, rồi cả hai cùng bật cười rạng rỡ dưới hiên nhà.
Hải bàng hoàng nhận ra sự thật chấn động: **Tầng 45 không phải là một tầng cao vật lý. Đây là thế giới song song—nơi cất giữ tất cả những "nếu như" trong cuộc đời con người.**
Đây là không gian phản chiếu một phiên bản cuộc đời hoàn mỹ của Hải: Nơi ba anh không mất sớm, nơi anh không đánh đổi tình yêu và gia đình lấy những dự án thương mại lạnh lẽo, nơi anh sống đúng với đam mê vẽ tranh minh họa thay vì gã kiến trúc sư công sở tơi tả vì deadline.
"Ở đây... mọi thứ đều hoàn hảo," Hải lẩm bẩm, nước mắt lăn dài trên má. Cảm giác được che chở, được thuộc về nơi này khiến tâm hồn anh khao khát buông xuôi tất cả.
Anh không muốn quay lại cái văn phòng ngột ngạt ở tầng 28 nữa. Anh không muốn đối diện với những đống nợ nần, những cuộc cãi vã hay sự cô đơn đến nghẹt thở ở thực tại.
"Ở lại đây đi con," giọng nói trầm ấm của ba Hải vang lên bên tai, nhẹ nhàng và đầy cám dỗ. "Mọi giông bão ngoài kia đều ở lại phía sau rồi."
Hải nhắm mắt lại, mỉm cười trong nước mắt. Anh bước đến gần chiếc ghế sô-fa, chuẩn bị buông bỏ mọi gánh nặng để chìm đắm vào giấc mộng đẹp đẽ này.
Nhưng đúng lúc đó, một cơn gió lạnh ngắt từ ban công thốc vào, mang theo tiếng chuông điện thoại báo thức ảo giác vang lên văng vẳng trong đầu anh: một tiếng bíp... bíp... khô khốc, nhắc nhở về đống bản vẽ 3D còn dang dở và gương mặt mệt mỏi của chính anh trong chiếc gương nhà vệ sinh công ty.
Cùng lúc đó, trên mu bàn tay phải của Hải, một vệt mờ ảo như lớp mực nước bắt đầu nhạt dần.
Hải giật mình nhìn xuống tay mình. Những ký ức về thế giới thực—về những đồng nghiệp cùng nhau thức đêm, về căn phòng trọ nhỏ những ngày đầu lập nghiệp, và ngay cả những vết sẹo đau thương đã nhào nặn nên anh—đang bắt đầu phai mờ đi với tốc độ đáng sợ.
Nếu ở lại đây thêm một phút nữa, anh sẽ hoàn toàn quên mất mình là ai trong thế giới thực. Và phiên bản song song này... sẽ nuốt chửng hoàn toàn ý thức của anh.