
Nằm sâu trong một con hẻm nhỏ tĩnh lặng ở quận cũ, tiệm bánh ngọt "Nắng Ban Mai" của Lục Kính Hạ lúc nào cũng ngập tràn ánh nắng dịu nhẹ và mùi thơm ngọt ngào của bơ tươi, vani cùng bột mì mới nướng.
Lục Kính Hạ năm nay hai mươi lăm tuổi, sở hữu nụ cười ấm áp như nắng mùa thu và đôi bàn tay khéo léo có thể nhào nặn ra những chiếc bánh ngọt mang lại niềm vui cho bất kỳ ai thưởng thức.
Đối với Kính Hạ, làm bánh không đơn thuần là một nghề kiếm sống, mà là cách anh gửi
Mặt trời vừa ló rạng qua những mái nhà cổ kính trong hẻm 42, tiệm bánh "Nắng Ban Mai" đã bắt đầu đỏ lửa.
Lục Kính Hạ mặc chiếc tạp dề màu nâu nhạt, tay nhẹ nhàng nhào nặn khối bột làm bánh sừng bò.
Mùi bơ Pháp béo ngậy hòa quyện với hương cà phê rang xay tạo nên một không gian ấm cúng, thư thái đến lạ kỳ.
Xung quanh tiệm, những chậu cây xô thơm và hoa dạ yến thảo rung rinh trong gió sớm.
Đúng tám giờ sáng, tiếng chuông gió bằng đồng ở cửa tiệm vang lên *leng keng* vui tai.
Tiểu Mẫn — cô nhân viên phụ việc sinh viên nhiệt thành — hối hả chạy vào, trên tay cầm một cuốn tạp chí ẩm thực bọc nilon còn thơm mùi mực in.
Gương mặt cô bé tái nhợt, đôi mắt mở to đầy vẻ lo lắng.
"Anh Kính Hạ! Không xong rồi! Bài viết của chuyên gia Mộc Dịch Nhiên trên tạp chí *Ẩm Thực & Nghệ Thuật* tháng này... anh ấy nhắm trực tiếp vào tiệm mình!"
Lục Kính Hạ dừng tay, lau vệt bột mì trên má, mỉm cười trấn an:
"Có gì mà phải hốt hoảng thế em? Chuyên gia đánh giá thì cũng chỉ là một vị khách có cảm nhận riêng thôi mà."
Anh nhận lấy cuốn tạp chí, giở đến trang bìa điểm tin nổi bật.
Ngay trang đầu tiên của mục *Góc Đánh Giá*, một bức ảnh chụp chiếc bánh chuối ngầm nướng caramel của tiệm anh nằm chềnh ềnh dưới dòng tiêu đề in đậm sắc lẹm: **"CẢM TÍNH RẺ TIỀN VÀ SỰ SỤP ĐỔ CỦA KỸ THUẬT"**.
Kính Hạ từ tóm đọc từng dòng chữ được viết bằng phong cách vô cùng lạnh lùng, tàn nhẫn:
> *"Chiếc bánh chuối của 'Nắng Ban Mai' là một ví dụ điển hình cho sự ngây thơ của những kẻ làm bánh amateur. Lớp vỏ caramel bị nướng quá nhiệt 1.5 độ C dẫn đến độ đắng không chuẩn xác, cấu trúc ruột bánh ẩm thừa 3% khiến độ xốp bị phá vỡ hoàn toàn. Kẻ làm ra nó dường như chỉ biết dựa vào lượng đường bạt mạng để lừa gạt vị giác của những thực khách dễ dãi. Đây không phải là ẩm thực, đây chỉ là một sự an ủi ngọt ngào đầy cẩu thả."* > **Đánh giá: 0/5 sao.**
Đôi tay Kính Hạ khẽ run nhẹ.
Chiếc bánh chuối đó là công thức anh đã điều chỉnh suốt hai tháng để phù hợp với bà cụ cụ ông ở đầu hẻm — những người không thể ăn bánh quá khô hay quá đắng.
Lớp ruột ẩm hơn thông thường là sự cố ý, chứ không phải sai sót kỹ thuật!
"Mộc Dịch Nhiên..."
Kính Hạ nghiến răng đọc thầm cái tên quen thuộc đang làm mưa làm gió trong giới ẩm thực thượng lưu.
Mộc Dịch Nhiên, ba mươi tuổi, cựu bếp trưởng tài năng từng nhận hai sao Michelin tại Paris, hiện là giám khảo quyền lực nhất của các cuộc thi ẩm thực Á Châu.
Người ta đồn rằng cái lưỡi của anh ta có thể phân biệt được độ mặn của muối khai thác từ hai mỏ đá khác nhau.
"Anh Kính Hạ, nhiều khách hàng trên mạng đang xôn xao bàn tán kìa..." Tiểu Mẫn ái ngại nhìn anh.
Kính Hạ hít một hơi thật sâu, xếp gọn cuốn tạp chí lại rồi tháo chiếc tạp dề ra.
Ánh mắt anh từ dịu dàng chuyển sang kiên định, ngọn lửa tự trọng của một người thợ làm bánh chân chính đang bùng cháy mạnh mẽ.
"Tiểu Mẫn, trông tiệm giúp anh một lúc."
"Anh đi đâu thế ạ?"
"Anh đi tìm vị 'Thần Ẩm Thực' này để nói chuyện kỹ thuật!"
Nửa giờ sau, Kính Hạ đứng trước tòa chung cư cao cấp nhìn ra sông Sài Gòn — nơi ở của Mộc Dịch Nhiên theo địa chỉ ghi trên thiệp mời sự kiện ẩm thực mà anh từng thấy.
Tòa nhà hiện đại, lạnh lẽo với những mảng kính xám tro xịt bóng, hoàn toàn trái ngược với không khí ấm áp tại hẻm nhỏ của anh.
Nhờ sự trợ giúp của một người bạn làm quản lý tòa nhà, Kính Hạ thuận lợi đi lên tầng 28.
Anh đứng trước cánh cửa gỗ sồi đen tuyền, nhấn chuông cửa ba lần.
*CẠCH.*
Cánh cửa chậm rãi mở ra.
Một người đàn ông cao lớn bước ra ngoài.
Mộc Dịch Nhiên mặc bộ đồ ngủ lụa màu xám tro, gương mặt góc cạnh tuấn tú nhưng vô cùng lạnh lùng, đôi mắt sâu thẫm ẩn sau cặp kính gọng kim loại tròn tỏa ra áp lực đè nén người đối diện.
"Anh là ai?" Mộc Dịch Nhiên cất giọng trầm thấp, không chút cảm xúc.
Kính Hạ giơ cao hộp bánh ngọt bằng giấy kraft trên tay, thẳng thắn nhìn vào mắt đối phương:
"Tôi là Lục Kính Hạ — chủ tiệm bánh 'Nắng Ban Mai'. Tôi đến đây để mang cho anh một chiếc bánh chuối mới nướng đúng 180 độ C, không thừa 3% độ ẩm như bài báo anh vừa viết!"
Mộc Dịch Nhiên nhướng mày, ánh mắt lướt qua hộp bánh rồi dừng lại trên gương mặt đang ửng đỏ vì giận dữ của Kính Hạ.
Anh nhếch môi nở một nụ cười mỉa mai khô khốc:
"Cậu Lục, thời gian của tôi rất đắt. Tôi không rảnh để ăn thử sản phẩm lỗi của một kẻ không biết chấp nhận sự thật."
Nói xong, Mộc Dịch Nhiên định đóng sập cửa lại.
Nhưng Kính Hạ đã nhanh chân bước một bước, dùng vai chặn lấy cánh cửa gỗ nặng nề.
"Mộc Dịch Nhiên! Anh có thể chê kỹ thuật của tôi chưa đạt chuẩn Michelin, nhưng anh không có quyền gọi tình yêu tôi đặt vào chiếc bánh là 'sự an ủi cẩu thả'! Anh làm bánh bằng thước đo và nhiệt kế, nhưng người ăn bánh lại cảm nhận bằng trái tim!"
Mộc Dịch Nhiên khựng lại.
Trong một khoảng khoảnh khắc ngắn ngủi, đôi mắt sâu thẫm đằng sau lớp kính của anh chợt lóe lên một vệt sáng u tối, nhưng rất nhanh đã trở lại vẻ lạnh băng thường ngày.
"Trái tim?" Mộc Dịch Nhiên cười khẩy.
"Trong ẩm thực đỉnh cao, trái tim là thứ vô dụng nhất. Chỉ có sự chính xác tuyệt đối mới tạo ra đẳng cấp. Mang rác của cậu về đi."
Mộc Dịch Nhiên đẩy mạnh tay, đóng sập cửa lại, để lại Kính Hạ đứng trố mắt ngoài hành lang vắng lặng.
Kính Hạ nhìn cánh cửa gỗ đen đóng chặt, siết chặt hộp bánh trong tay.
Anh không hề nản lòng, ngược lại nụ cười bướng bỉnh lại nở trên môi.
"Được lắm, Mộc Dịch Nhiên. Hãy chờ đấy. Bắt đầu từ hôm nay, tôi sẽ cho anh thấy thứ mà anh gọi là 'vô dụng' có sức mạnh thế nào!"