Từ sau ngày bí mật bị bóc trần, mối quan hệ giữa Kính Hạ và Mộc Dịch Nhiên đã bước sang một trang mới.
Kính Hạ không còn mang bánh đến rồi bỏ đi nữa.
Mỗi sáng, anh xin phép bước vào căn hộ lạnh lẽo của Mộc Dịch Nhiên, tự tay pha cho anh một tách trà thảo mộc thơm lừng và ngồi đối diện nhìn vị giám khảo khắt khe ăn bánh.
Kính Hạ bắt đầu thay đổi chiến thuật làm bánh.
Anh không tập trung vào việc tạo ra độ ngọt hay độ chua phức tạp trên lưỡi nữa, mà chuyển hướng sang kích thích tối đa khứu giác và xúc giác — hai giác quan duy nhất giúp Mộc Dịch Nhiên kết nối với thế giới ẩm thực.
Hôm nay là cuối tuần, tiệm bánh "Nắng Ban Mai" đóng cửa sớm.
Kính Hạ xách theo một túi nguyên liệu tươi ngon đến nhà Mộc Dịch Nhiên.
Lần này, anh không mang bánh làm sẵn mà đề nghị được sử dụng căn bếp rộng lớn nhưng hiếm khi sáng lửa của vị chuyên gia Michelin.
Mộc Dịch Nhiên khoanh tay tựa vào bàn bếp, ánh mắt đăm đăm theo dõi từng động tác uyển chuyển của Kính Hạ.
Chàng trai trẻ mặc chiếc áo phông màu kem đơn giản, mái tóc hơi rủ trước trán, đôi bàn tay thoăn thoắt đập trứng, rây bột và nhào nặn.
Không gian căn bếp vốn lạnh lẽo nay bắt đầu đong đầy những âm thanh sống động và hương thơm ngào ngạt.
"Hôm nay cậu làm món gì?" Mộc Dịch Nhiên cất giọng trầm ấm.
"Bánh Tart Táo Nướng Hương Quế," Kính Hạ quay lại mỉm cười Rạng rỡ.
Cánh tay Mộc Dịch Nhiên khẽ run nhẹ.
Anh mở mắt ra, nhìn thấy Kính Hạ đang ghé sát mặt nhìn mình, khoảng cách giữa hai người gần đến mức anh có thể cảm nhận được hơi thở ấm áp mang hương vani từ người đối diện.
"Anh thấy thế nào?" Kính Hạ hồi hộp hỏi.
"Tôi... nhớ lại căn bếp của mẹ tôi," Mộc Dịch Nhiên thốt lên bằng giọng nói nghẹn ngào, sự lạnh lùng thường ngày hoàn toàn tan biến.
"Cảm giác rất ấm áp."
Kính Hạ nở một nụ cười hạnh phúc, đôi mắt cong lên thành hai hình bán nguyệt:
"Đấy thấy chưa! Đó chính là ý nghĩa của việc làm bánh! Hương vị không chỉ nằm trên đầu lưỡi, nó nằm trong ký ức và cảm xúc của anh."
Khi ổ bánh Tart Táo ra lò, vỏ bánh vàng ươm giòn rụm, những lát táo xếp thành hình hoa hồng tỏa ra làn khói thơm phức.
Kính Hạ cắt một miếng bánh nhỏ, cẩn thận dùng thìa đưa đến trước miệng Mộc Dịch Nhiên.
Mộc Dịch Nhiên nhìn chiếc thìa, rồi nhìn vào đôi mắt chứa đựng tất cả sự chân thành của Kính Hạ.
Anh chậm rãi há miệng nhận lấy miếng bánh.
Vỏ bánh giòn rụm vỡ tan trong khoang miệng, cặn táo mềm mại ngập tràn tinh dầu quế tỏa hương ngược lên vòm họng.
Mặc dù lưỡi vẫn không nếm được vị ngọt hay vị chua, nhưng thông qua cảm giác giòn xốp của cấu trúc bánh và hương thơm đậm đà truyền lên não bộ, Mộc Dịch Nhiên thực sự cảm nhận được một "hương vị" hoàn chỉnh — một hương vị của sự chữa lành và tình yêu thương dịu dàng.
Hai giọt nước mắt lăn dài từ khóe mắt Mộc Dịch Nhiên, chảy qua gò má góc cạnh rồi rơi xuống vạt áo.
Ba năm qua, anh đã chịu đựng biết bao áp lực, cô độc và tuyệt vọng khi phải sống trong sự giả tạo của một "Thần Ẩm Thực".
Hôm nay, trước mặt chàng trai trẻ ấm áp này, bức tường băng giá trong lòng anh đã hoàn toàn sụp đổ.
Kính Hạ giật mình, vội vàng lấy khăn giấy nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt trên mặt Mộc Dịch Nhiên:
"Anh Dịch Nhiên... Anh sao thế? Bánh không ngon sao?"
Mộc Dịch Nhiên đưa tay nắm lấy bàn tay đang lau nước mắt cho mình của Kính Hạ.
Bàn tay anh to lớn, ấm áp, siết nhẹ lấy ngón tay mảnh khảnh của Kính Hạ.
Anh nhìn thẳng vào mắt anh, giọng nói trầm lắng đong đầy sự xúc động:
"Không... Đây là chiếc bánh ngon nhất mà tôi được thưởng thức trong suốt ba năm qua. Kính Hạ, cảm ơn cậu."
Khoảnh khắc hai ánh mắt giao nhau trong không gian ngập tràn hương táo nướng, một luồng điện nhẹ lướt qua trái tim cả hai, đánh thức những cảm xúc ngọt ngào chân thành nhất vừa mới chớm nở.