Những ngày tiếp theo, khi mẻ gốm nung đầu tiên đã nguội hoàn toàn, xưởng gốm Vô Diện ngập trong những thanh âm mới. Đó không còn là sự im lặng tịch mịch của bóng tối, mà là tiếng lách cách của giấy kiếng, tiếng lật sách sột soạt và giọng đọc đều đặn, êm ái của Mây vang lên mỗi chiều.
Sau những giờ học cách lắng nghe thớ đất và cảm nhận nhiệt độ của lò nung, cả hai thường ngồi lại bên chiếc bàn gỗ dài cạnh cửa sổ. An sẽ dùng đôi tay trần của mình để gọt giũa, sửa sang lại những chiếc chén gốm thô mộc, còn Mây sẽ lật mở những trang sách cũ mà cô mang theo từ thành phố.
Cô đọc cho anh nghe đủ thứ chuyện trên đời: từ những tài liệu phục chế văn bản cổ, những bài thơ tình dịu dàng của thế kỷ trước, cho đến cả những mẩu truyện ngắn vụn vặt về những thị trấn ven biển xa xôi mà An chưa từng có cơ hội đặt chân đến.
"Hôm nay tôi mang đến một cuốn sách rất đặc biệt," Mây vừa nói vừa cẩn thận đặt một tập bản thảo dày, được bọc bằng lớp da dê màu nâu sậm lên bàn. "Đây là một cuốn nhật ký của một nghệ nhân đóng sách người Pháp từ những năm 1920. Nó bị rách nát và mủn gần hết phần gáy, tôi đang trong quá trình phục chế lại nó trước khi rời thành phố. Tôi nghĩ anh sẽ thích nghe những dòng này."
An khẽ ngừng tay kéo dây sấy đất, anh nghiêng đầu về phía cô, đôi mắt tro nhạt khẽ chuyển động như đang cố hình dung ra dáng vẻ của cuốn sách cổ qua mùi hương của lớp da thuộc và chất hồ dán. "Cô đọc đi," An nói ngắn gọn, rồi anh tiếp tục cúi xuống, dùng ngón tay cái miết nhẹ vào lòng một chiếc bát gốm nhỏ, tìm kiếm những điểm gồ ghề còn sót lại để làm mịn.
Mây bắt đầu đọc. Giọng cô trong trẻo, chậm rãi lướt qua từng dòng chữ viết tay bằng mực tím đã phai màu theo năm tháng. Cuốn nhật ký kể về cuộc đời của một người đàn ông dành cả đời mình trong những căn hầm tối để khâu lại từng trang sách rách, cố gắng giữ gìn hơi thở của tri thức nhân loại trước sự tàn phá của thời gian.
"Tôi chỉ... chợt nghĩ đến bản thân mình," Mây thở dài, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ nơi những dải sương mù đang chậm rãi bò qua rặng thông. "Trước đây, khi đứng trước những cuốn sách quý bị rách, tôi luôn cảm thấy một áp lực kinh khủng.
Tôi sợ một cái chạm tay vụng về của mình sẽ làm mất đi một chữ, làm hỏng một mảnh lịch sử. Sự sợ hãi đó khiến tay tôi run lên, và rồi tôi không thể làm được nữa. Nhưng khi ngồi ở đây, nhìn anh chạm vào đất sét trong bóng tối, tôi lại thấy mọi thứ thật tự nhiên. Anh không sợ khối đất bị hỏng sao?"
An rút tay về, anh đan mười ngón tay vào nhau, tựa lưng vào chiếc ghế gỗ. "Tôi từng rất sợ," Anh thú nhận, ánh mắt hướng về một khoảng không vô định. "Ngày mới mất đi đôi mắt, tôi đã đập vỡ hàng trăm chiếc bình ngay trên bàn xoay này.
Tôi điên cuồng, bất lực vì không thể nhìn thấy màu men mình pha, không thể biết chiếc bình có bị méo hay không. Nhưng rồi tôi nhận ra, đất sét không quan tâm tôi có nhìn thấy nó hay không. Nó chỉ cảm nhận được lực từ tay tôi. Khi tôi buông bỏ nỗi sợ hãi về sự hoàn hảo, tôi mới thực sự kiểm soát được khối đất.
Những trang sách của cô cũng vậy, Mây ạ. Chúng đã tồn tại hàng trăm năm qua bao giông bão, chúng không dễ vỡ như cô nghĩ đâu. Chúng cần sự thấu hiểu của cô, chứ không cần nỗi sợ hãi của cô."
Mây lặng người, những lời nói của An như một luồng gió ấm thổi bay lớp sương mù dày đặc đang che phủ tâm trí cô bấy lâu nay. Cô nhìn xuống đôi bàn tay mình, những ngón tay vốn đã lấy lại sự linh hoạt sau những ngày nhào đất ở xưởng gốm.
Cô hiểu rằng, mình đã tìm lại được sự tự tin đánh mất không phải bằng cách cố gắng nhìn thấy tương lai, mà bằng cách học cách chấp nhận hiện tại, chạm vào cuộc sống bằng tất cả sự chân thành và nhẫn nại. Cô lật tiếp trang sách, tiếp tục đọc cho An nghe, và lần này, giọng đọc của cô không còn một chút run rẩy nào nữa, nó vững chãi và tràn đầy năng lượng của sự sống mới.
---