Mùa đông Đà Lạt bước vào những ngày khắc nghiệt nhất, cái lạnh hanh hao làm da tay người ta nứt nẻ, và sương mù thì đặc đến mức đứng cách nhau ba bước cũng chỉ thấy một bóng mờ xám xịt.
Hôm nay, An quyết định thực hiện một kỹ thuật gốm cổ mà anh chưa từng chạm lại kể từ sau tai nạn: kỹ thuật phục chế gốm bằng vàng, hay còn gọi là nghệ thuật chấp vá những vết nứt bằng men trộn bột vàng quý giá. Đây là thử thách lớn nhất đối với một người không thể nhìn thấy ánh sáng, bởi nó đòi hỏi sự chính xác đến từng milimet khi đi những đường chỉ vàng dọc theo các kẽ hở của mảnh gốm vỡ.
Trên bàn gỗ là những mảnh vỡ của một chiếc bình gốm hoa lam cổ — một tác phẩm mà An vô cùng trân quý, nhưng đã bị chính anh đập vỡ trong một cơn phẫn nộ của hai năm trước. Anh đã giữ lại những mảnh vỡ ấy, cất kỹ trong một chiếc hộp gỗ như một minh chứng cho khoảng thời gian tăm tối nhất của cuộc đời mình. Hôm nay, anh mang chúng ra, muốn cùng Mây ghép lại chiếc bình ấy.
"Tôi sẽ là đôi mắt của anh," Mây nói, cô ngồi sát cạnh An, cẩn thận xếp các mảnh gốm theo thứ tự kích thước. "Tôi sẽ nói cho anh biết mảnh nào khớp với mảnh nào, và khi anh đi men vàng, tôi sẽ dẫn đường cho ngón tay của anh."
An gật đầu, gương mặt anh lộ rõ sự căng thẳng. Anh dùng một loại keo làm từ nhựa cây tự nhiên trộn với bột vàng nguyên chất, mùi thơm hắc nhẹ lan tỏa trong không gian. Đôi bàn tay gầy gộc của anh cầm một chiếc cọ lông thỏ nhỏ xíu, nhúng vào chén men vàng. Mây nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay An, giúp anh định vị điểm bắt đầu của vết nứt trên thân bình. "Bắt đầu từ đây, chếch sang trái một chút, rồi đi thẳng xuống đáy," Mây thì thầm, hơi thở của cô phả nhẹ vào má anh.
An tập trung toàn bộ tinh thần vào đầu ngón tay. Anh di chuyển chiếc cọ một cách chậm rãi, nương theo cảm giác gồ ghề của vết nứt mà anh cảm nhận được qua độ rung của cán cọ.
Một người thợ gốm không thể nhìn thấy màu sắc, không thể thấy hình dáng tác phẩm của mình thì còn sống để làm gì? Tôi đã tự nhốt mình trong bóng tối, muốn cơ thể này cũng tàn lụi đi theo đôi mắt. Cho đến khi cô xuất hiện, mang theo tiếng lật sách và mùi của những trang giấy cũ."
Mây nghe tim mình nhói lên một nhịp đau đớn. Cô đưa tay lên, không kìm được mà khẽ chạm vào gò má gầy guộc của anh, nơi có một vết sẹo nhỏ từ vụ tai nạn năm xưa. "An ạ, anh không vỡ vụn đâu," Mây nghẹn ngào nói, đôi mắt cô rơm rớm nước mắt. "Nhìn chiếc bình này xem, những vết nứt của nó khi được nối lại bằng vàng không hề xấu xí, ngược lại chúng làm cho chiếc bình trở nên độc bản và lộng lẫy hơn bao giờ hết.
Anh cũng vậy. Biến cố đó không hủy hoại anh, nó chỉ đang bắt anh phải phát triển một thứ sức mạnh khác mạnh mẽ hơn từ bên trong. Đối với tôi, những chiếc bình anh làm ra bằng đôi tay trần trong bóng tối còn đẹp và có hồn hơn bất kỳ tác phẩm hoàn hảo nào ngoài kia."
An lặng người trước những lời gan ruột của cô gái bên cạnh. Anh cảm nhận được cái chạm tay ấm áp, mềm mại của cô trên má mình, và cả một giọt nước mắt nóng hổi của cô vô tình rơi xuống mu bàn tay anh.
Một thứ cảm xúc mãnh liệt, ấm áp như ngọn lửa lò nung bùng lên trong lồng ngực lạnh giá bấy lâu nay của anh. Anh xoay tay lại, nắm chặt lấy bàn tay Mây, không còn là cái chạm vô thức của việc dạy học, mà là một sự gắn kết, một lời hứa hẹn thầm lặng giữa hai tâm hồn đã tìm thấy nhau trong giông bão.
Chiếc bình gốm vỡ cuối cùng cũng được hoàn thành. Dưới ánh sáng mờ ảo của buổi chiều đông Đà Lạt, chiếc bình không còn vẻ trơn láng hoàn hảo của ngày xưa, mà khoác lên mình một tấm áo mới với những hoa văn bằng vàng lấp lánh, kiêu hãnh và đầy kiên cường.
Vết nứt đã hóa thành hoa văn, và những tổn thương trong lòng An và Mây cũng đang từng chút một được lấp đầy bằng sự thấu hiểu và tình yêu dịu dàng nhất của đối phương.
---