Hạ Vũ tỉnh dậy trong một cơn ác mộng ngột ngạt. Đại não cô như bị hàng nghìn chiếc kim châm xuyên qua, đau đớn và quay cuồng. Bản năng sinh tồn của một phóng viên điều tra buộc cô phải mở mắt.
Xung quanh tối đen như hũ nút, không khí lạnh toát và nồng nặc mùi mỡ người, mùi hóa chất bảo quản lẫn trong hương trầm dịu ngọt. Cử động thử tay chân, cô nhận ra mình đang bị trói chặt trên một chiếc bàn kim loại gồ ghề. Cả người cô lạnh ngắt, bộ quần áo dính đầy nước mưa đã bị lột sạch, thay vào đó là một tấm vải thô mỏng manh đắp ngang ngực.
Cạch... cạch...
Tiếng kim loại va chạm khô khốc vang lên cách đó không xa, kéo theo ánh sáng vàng vọt từ một ngọn đèn bão được thắp lên. An Sâm bước lại gần, trên tay hắn là một khay đựng những dụng cụ y tế bằng inox sáng loáng: dao mổ, kim khâu lớn và những chiếc ống nghiệm thủy tinh thuôn dài. Hắn nhìn cô, ánh mắt không còn vẻ thờ ơ của một chủ tiệm hương phố cổ, mà rực lên sự cuồng loạn của một kẻ tâm thần phân liệt.
"Xúc giác của cô rất nhạy bén, nhịp tim cũng rất nhanh," An Sâm đưa ngón tay thon dài, lạnh lẽo lướt nhẹ từ xương quai xanh xuống lồng ngực đang phập phồng của Hạ Vũ, chầm chậm hít một hơi sâu. "Hương vị của sự sợ hãi... Tuyệt vời. Đây chính là thứ chất xúc tác tối thượng mà ba cô gái kia không có được. Họ chết quá nhanh, nỗi sợ chưa kịp ngấm vào từng thớ thịt."
"Tên biến thái..." Hạ Vũ gằn giọng qua kẽ răng, cố gắng kéo dài thời gian để tìm cách thoát thân. "Ông không sợ cảnh sát sao? Tòa soạn của tôi biết tôi đến đây. Nếu tôi không về, họ sẽ lật tung cái ngõ này lên!"
An Sâm bật cười, tiếng cười khàn khàn trơ trọi giữa căn hầm ngầm. "Cảnh sát? Họ đang bận rộn tìm kiếm ba cô gái ngoài kia dựa trên những lá thư tuyệt mệnh và bằng chứng bỏ trốn giả mà tôi để lại. Còn cô? Một phóng viên tự ý đột nhập gia cư bất hợp pháp, mất tích không dấu vết trong đêm mưa... Ai sẽ biết cô ở đây? Khi mẻ hương này hoàn thành, cô sẽ tồn tại mãi mãi trong những làn khói trầm, được người ta hít hà, kính ngưỡng."
Hắn cầm lên một chiếc xi lanh lớn chứa thứ dịch lỏng màu vàng nhạt. "Bây giờ, tôi sẽ tiêm hợp chất thảo mộc nấm ký sinh vào động mạch cổ của cô. Nó sẽ giữ cho các cơ quan nội tạng của cô ngưng đọng, da thịt cô sẽ hóa sáp mà không bị thối rữa, nhưng thần kinh của cô vẫn sẽ tỉnh táo để cảm nhận được từng giọt dịch hương được ép ra từ cơ thể."
Mũi kim sắc nhọn từ từ tiến lại gần cổ Hạ Vũ. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, sự lý trí lạnh lùng của một người làm báo trỗi dậy. Hạ Vũ nhận ra hai tay mình bị xích bằng xích sắt vào thành bàn, nhưng chân cô chỉ bị buộc bằng một sợi dây thừng thô. Do An Sâm quá tự tin vào thuốc mê và việc cô là phụ nữ, hắn đã không kiểm tra kỹ.
Khi mũi kim chuẩn bị đâm vào da thịt, Hạ Vũ co hai chân lên hết mức có thể, dùng toàn bộ sức bình sinh đạp mạnh vào hạ bộ của An Sâm.
Hự!
Một tiếng rên rỉ đau đớn vang lên. Kẻ sát nhân không kịp đề phòng, bị cú đạp trực diện làm loạng choạng lùi lại, chiếc xi lanh trên tay rơi xuống nền đá vỡ tan tành. Hắn ngã nhào vào chiếc kệ gỗ bên cạnh, kéo theo hàng loạt chai lọ hóa chất rơi xuống, tạo nên một chuỗi âm thanh đổ vỡ loảng xoảng.
Không bỏ lỡ một giây, Hạ Vũ điên cuồng cọ xát cổ tay vào cạnh sắc bén của chiếc bàn kim loại – vốn là một chiếc bàn mổ tử thi cũ từ thời thuộc địa có những góc góc rỉ sét nhô ra. Da cổ tay bị cứa rách, máu tươi chảy ròng ròng đau đớn thấu xương, nhưng xích sắt đã lỏng ra. Cô rút được tay phải, nhanh chóng cởi trói cho tay trái và hai chân.
Cùng lúc đó, An Sâm gầm lên một tiếng đầy giận dữ như một con thú bị thương. Hắn gượng dậy, vơ lấy con dao mổ sắc bén trên mặt đất, lao thẳng về phía cô.
Hạ Vũ vội vàng vơ lấy chiếc đèn bão trên bàn, ném mạnh vào người An Sâm.
Xoảng!
Dầu trong đèn tràn ra, bắt lửa từ ngọn nến bùng lên một ngọn lửa màu xanh lam ngay trên chiếc áo lụa của hắn. An Sâm thét lên, lùi lại để dập lửa. Hạ Vũ tận dụng vài giây ngắn ngủi đó, quấn tạm tấm vải thô quanh người, chân trần lao thục mạng về phía lối cửa sắt đang khép hờ.
Cô chạy như điên qua căn hầm ngầm ngập ngụa mùi chết chóc, lao lên những bậc thang dẫn về hậu xưởng của Tiệm Hương An. Nhưng ngay khi bước chân vào hậu xưởng, cô nhận ra một sự thật kinh hoàng: cánh cửa dẫn ra phòng ngoài và ngõ sâu đã bị khóa chặt từ bên ngoài bằng một hệ thống khóa chốt điện tử mà cô không biết mật mã.
Phía sau, tiếng bước chân của An Sâm đã đuổi đến nơi. Bộ quần áo lụa của hắn bị cháy xém, một bên mặt bị bỏng rộp đỏ rực, đôi mắt long lên sòng sọc đầy tà ác. Hắn không còn vẻ nho nhã thường ngày, tay lăm lăm con dao mổ, nhìn cô như nhìn một con mồi đã đường cùng.
"Cô không thoát được đâu, Vũ!" Hắn gầm lên. "Toàn bộ ngôi nhà này là một mê cung khép kín. Hôm nay, cô phải chết ở đây!"
Hạ Vũ lùi dần vào góc xưởng, lưng chạm phải thành của chiếc lò đồng khổng lồ đang đỏ rực lửa sấy hương. Hơi nóng phả ra hầm hập, làm tấm vải thô trên người cô như muốn bắt cháy. Khói hương trầm và khói độc thảo mộc từ hầm ngầm bay lên bắt đầu làm khứu giác cô tê liệt, mắt hoa lên.
Đột nhiên, ánh mắt Hạ Vũ hạ xuống đống bột hương trầm nguyên liệu nằm dưới sàn. Cô nhớ lại những gì mình từng nghiên cứu: Bột hương mịn khi phân tán trong không khí với mật độ cao, gặp ngọn lửa trần sẽ gây ra hiện tượng nổ bụi (Dust explosion) cực kỳ nguy hiểm.
An Sâm lao đến, lưỡi dao mổ vung lên định đâm vào ngực cô.
Hạ Vũ nghiến răng, dùng hết sức lực còn lại bốc hai nắm bột hương lớn dưới sàn, ném thẳng vào mặt An Sâm, đồng thời đạp mạnh vào cánh cửa lò đồng đang đỏ lửa, khiến một lượng lớn than hồng tạt ra ngoài.
Bùm!
Một vầng sáng hình cầu màu cam rực lửa bùng phát ngay giữa không gian hậu xưởng khi bột hương gặp lửa trần. Sức ép từ vụ nổ bụi hất văng cả Hạ Vũ lẫn An Sâm ra hai hướng. An Sâm bị ngọn lửa bắt vào người, gào thét điên cuồng trong đám cháy, con dao mổ văng mất.
Sức nổ cũng làm sập một mảng tường gỗ mục nát phía sau chiếc lò đồng, lộ ra một lối đi hẹp dẫn ra một giếng trời bỏ hoang của khu phố cổ. Hạ Vũ bị bỏng nhẹ ở lưng, cô nén đau, bò dậy lách qua đống đổ nát, lao vào màn mưa xối xả bên ngoài.
Cơn mưa phùn lạnh ngắt của đêm Hà Nội dội xuống da thịt giúp cô tỉnh táo lại phần nào. Cô chạy thục mạng trong những con ngõ tối, không dám quay đầu lại, tiếng gào thét điên dại của An Sâm trong đám cháy vẫn văng vẳng phía sau như tiếng gọi của ác quỷ dưới địa ngục. Cô phải sống, phải mang sự thật kinh hoàng về "Tiệm hương ép xác" ra ánh sáng.