"Cao Triết, anh đã bị bắt vì tội mưu sát liên hoàn năm mạng người." Thẩm Tuấn chĩa súng thẳng vào lồng ngực gã, giọng nói lạnh lùng như băng. "Mọi bằng chứng tại nhà máy hóa chất và rạp hát này đã đủ để đưa anh lên ghế điện. Khôn hồn thì giơ tay đầu hàng."
Cao Triết không hề tỏ ra sợ hãi, gã đứng dậy khỏi chiếc ghế đàn, chậm rãi vuốt lại nếp áo vest của mình: "Đội trưởng Thẩm, anh tin vào súng đạn và luật pháp của loài người phàm tục. Nhưng anh có biết, trong thế giới của mùi hương, tôi chính là thần. Chỉ cần một hơi thở của tôi, toàn bộ cái gọi là đội hình sự tinh anh của anh sẽ biến thành những con rối vô hồn."
Nói rồi, Cao Triết bất ngờ nhấn một nút bấm bí mật trên chiếc đàn dương cầm. Hệ thống loa công suất lớn trong căn hầm lập tức phát ra một âm thanh chói tai ở tần số cực cao, đồng thời từ các lò đồng xung quanh, những luồng khói màu vàng chanh phun ra xối xả, tốc độ lan tỏa nhanh như chớp. Đây là "Mê Hồn Hương" phiên bản tối tân nhất, có khả năng xuyên qua các lớp khẩu trang thông thường để tấn công trực tiếp vào hệ thần kinh vận động.
"A..." Một vài trinh sát phía sau bắt đầu lảo đảo, súng trong tay rơi rụng xuống đất, ánh mắt trở nên đờ đẫn.
Nhờ có viên nhang định thần của Ninh Tố ngậm dưới lưỡi, Thẩm Tuấn và Ninh Tố vẫn giữ được sự tỉnh táo tối đa. Thẩm Tuấn không hề do dự, hắn bóp cò súng liên tiếp ba phát.
"Đoàng! Đoàng! Đoàng!"
Những viên đạn găm trúng vào hệ thống ống dẫn khói và bả vai của Cao Triết. Gã hét lên một tiếng, cơ thể loạng choạng ngã nhào vào chiếc đàn dương cầm, dòng máu đỏ tươi nhuộm đỏ những phím đàn trắng tinh khôi. Ninh Tố nhanh như cắt lao tới, anh dùng một loại bột màu trắng tuyết ném mạnh vào không trung, ngọn lửa từ các lò đồng lập tức bị dập tắt, làn khói vàng bị triệt tiêu hoàn toàn bởi phản ứng trung hòa hóa học.
"Kết thúc rồi, Cao Triết." Ninh Tố đứng trước mặt gã, ánh mắt lạnh lùng nhìn kẻ biến thái đang đau đớn ôm lấy bờ vai đẫm máu. "Thuật luyện hương là để cứu người, để tịnh hóa tâm hồn, chứ không phải là công cụ để thỏa mãn sự ích kỷ và điên cuồng của ngươi."
"Đội trưởng, tên này ngoan cố quá, chúng ta đã thẩm vấn suốt bốn tiếng đồng hồ rồi mà gã không hé răng nửa lời." Tiểu Vương mệt mỏi bước ra khỏi phòng thẩm vấn, báo cáo với Thẩm Tuấn.
Thẩm Tuấn đứng sau tấm kính một chiều, ánh mắt sâu thẳm nhìn vào bên trong. Hắn quay sang nhìn Ninh Tố đang đứng cạnh mình, trầm giọng hỏi: "Ninh Tố, em có cách nào bắt gã mở miệng không? Hắn là một kẻ cuồng hương, những đòn tâm lý thông thường của cảnh sát không có tác dụng với hắn."
Ninh Tố khẽ nhếch môi, ánh mắt lóe lên một tia sáng thông tuệ: "Hắn dùng khứu giác để thao túng nạn nhân, vậy thì chúng ta sẽ dùng chính khứu giác để bẻ gãy ý chí của hắn. Đội trưởng Thẩm, cho tôi mượn phòng thẩm vấn ba mươi phút."
Thẩm Tuấn gật đầu, hắn tự tay mở cửa phòng thẩm vấn cho Ninh Tố, trước khi anh bước vào, hắn khẽ nắm lấy vai anh, thì thầm: "Cẩn thận. Tôi luôn ở ngay sau tấm kính này nhìn em."
Ninh Tố bước vào phòng, kéo chiếc ghế đối diện với Cao Triết rồi ngồi xuống. Anh không mang theo hồ sơ vụ án, chỉ đặt lên bàn một chiếc lư hương nhỏ bằng gốm sẫm màu và một hộp gỗ chứa những nén nhang thô do chính tay anh nhào nặn.
Cao Triết thấy Ninh Tố vào thì ánh mắt lập tức thay đổi, gã cười khẩy: "Ninh pháp y, ngươi định dùng ba cái trò tâm linh của Ninh gia để đối phó với ta sao? Vô ích thôi, ta đã đạt đến cảnh giới cao nhất của thuật luyện hương hiện đại rồi."
Ninh Tố không đáp lời, anh chậm rãi châm lửa cho một nén nhang màu xám tro. Một làn khói mỏng manh, không màu bay lên, tỏa ra một mùi vị vô cùng kỳ lạ — nó không thơm, cũng không thối, mà mang một mùi vị của sự trống rỗng, mùi của tro tàn sau một trận hỏa hoạn lớn, mùi của sự cô độc tuyệt đối. Đây là "Tịch Diệt Hương", loại nhang có khả năng cô lập hoàn toàn khứu giác và kích thích vùng ký ức đen tối nhất trong đại não của con người, khiến họ phải đối mặt với nỗi sợ hãi lớn nhất của chính mình.
Làn khói bao quanh Cao Triết. Ban đầu gã vẫn giữ vẻ ngạo nghễ, nhưng chỉ sau ba phút, sắc mặt gã bắt đầu thay đổi. Đôi mắt gã trợn trừng lên, mồ hôi hột chảy ra như tắm, hai tay gã điên cuồng cào cấu xuống mặt bàn sắt tạo nên những âm thanh ghê rợn.
Trong thế giới ảo giác của Tịch Diệt Hương, Cao Triết thấy mình đang đứng giữa một khoảng không vô tận, không có âm thanh, không có mùi hương, xung quanh gã là linh hồn của năm nạn nhân bị gã sát hại đang lao vào xé xác gã. Sự trống rỗng và nỗi sợ hãi tột cùng đánh sập hoàn toàn bức tường tâm lý kiên cường của gã thiên tài biến thái.
"Không... buông ta ra! Ta không muốn ngửi thấy mùi này nữa! Đừng giết ta!" Cao Triết hét lên thảm thiết, gã quỳ rạp xuống bàn, khóc lóc thảm hại. "Ta khai... ta sẽ khai hết! Chính ta đã giết họ! Bản thiết kế hương độc là do ta lấy trộm từ một ngôi mộ cổ ở ngoại ô... Ta muốn chứng minh mình là kẻ mạnh nhất..."
Ninh Tố dập tắt nén nhang, làn khói biến mất, trả lại sự yên tĩnh cho phòng thẩm vấn. Anh đứng dậy, nhìn kẻ đang run rẩy dưới đất với ánh mắt khinh bỉ rồi quay người bước ra ngoài.
Ngay khi anh vừa bước ra khỏi cửa phòng thẩm vấn, một bóng người cao lớn đã lập tức lao tới, ôm chặt lấy anh vào lòng. Thẩm Tuấn dùng bờ ngực rộng lớn của mình để bao bọc lấy Ninh Tố, hắn có thể cảm nhận được cơ thể anh có chút mệt mỏi sau khi sử dụng Tịch Diệt Hương.
"Em làm tốt lắm, Ninh Tố của tôi." Thẩm Tuấn hôn nhẹ lên mái tóc đen của anh, giọng nói chứa đựng sự sủng ái và tự hào vô bờ bến. "Vụ án kết thúc rồi, hung thủ đã nhận tội. Từ nay về sau, tôi sẽ không để em phải đối mặt với những kẻ điên rồ này nữa."
Ninh Tố tựa đầu vào vai hắn, hít hà mùi hương nam tính, ấm áp quen thuộc của vị đội trưởng hình sự, lòng anh dâng lên một cảm giác bình yên chưa từng có: "Được, đội trưởng Thẩm. Sóng gió đô thị đã qua, chúng ta về nhà thôi."