Thấy kế hoạch cài bẫy hóa chất không thể đánh gục hoàn toàn tiệm "Nữ Hoàng Barbershop", Micheal Trịnh tiếp tục tung ra quân bài chiến lược cuối cùng để triệt hạ đối thủ.
Hắn dùng tiền và mối quan hệ để tổ chức cuộc thi "Kéo Vàng Hà Thành" — một giải đấu cắt tóc quy mô lớn được truyền hình trực tiếp trên sóng truyền hình quốc gia. Micheal Trịnh công khai gửi thư thách đấu đến tiệm của Hải, kèm theo điều kiện tàn nhẫn: Nếu tiệm của Hải thua, họ phải dẹp bỏ tiệm, bồi thường năm tỷ đồng và biến mất khỏi ngành tóc vĩnh viễn.
"Chúng ta không thể nhận lời đâu Nhiệt Lăng!" Hải lo lắng cầm tờ thư thách đấu. "Cuộc thi này do hội đồng của hắn làm giám khảo, toàn bộ luật chơi đều do hắn đặt ra!"
"Tại sao lại không nhận?" Nhiệt Lăng thản nhiên xoay chiếc kéo trên năm ngón tay. "Nơi nào có khiêu chiến, nơi đó có cơ hội diệt trừ kẻ thù. Ta muốn xem gã Micheal đó có tài cán gì ngoài mấy trò tiểu nhân."
Đêm chung kết cuộc thi diễn ra tại hội trường lớn thành phố, thu hút hàng ngàn khán giả và hàng triệu người xem qua màn ảnh nhỏ. Hàng chục nhà tạo mẫu tóc hàng đầu cả nước đều tụ hội về đây.
Micheal Trịnh xuất hiện trong bộ vest lịch lãm, phong thái tự tin của một kẻ bề trên. Hắn liếc nhìn Nhiệt Lăng và Hải đang đứng ở góc sân khấu với vẻ khinh bỉ rõ rệt.
Luật thi vòng cuối cùng cực kỳ oái oăm: Mỗi đội sẽ được phát ngẫu nhiên một người mẫu có chất tóc xấu nhất, bị hư tổn nặng nhất và phải tạo ra một tác phẩm hoàn hảo trong vòng ba mươi phút.
Và đúng như dự đoán, Micheal Trịnh đã dùng tiền mua chuộc ban tổ chức. Người mẫu được giao cho Nhiệt Lăng là một cô gái có mái tóc bị xơ cháy nghiêm trọng do tẩy nhuộm nhiều lần, tóc rụng thành từng mảng và gãy rụng lung tung. Trong khi đó, người mẫu của Micheal Trịnh lại có một bộ tóc dày, đen mượt hoàn hảo.
Khán giả dưới khán đài bắt đầu xô xát xầm xòe:
"Cô gái," Nhiệt Lăng mở mắt, nhìn người mẫu đang run rẩy vì sợ hãi qua gương. "Đừng lo. Tóc hư tổn không phải là phế phẩm, nó chỉ đang chờ một người biết tôn trọng nó."
Còn đúng năm phút cuối cùng.
Nhiệt Lăng hành động. Thân pháp "Điệp Vũ Cắt" được cô bộc phát đến cực hạn.
Hai chiếc kéo tỉa trong tay cô biến thành hai luồng vệt sáng màu bạc. Cô di chuyển xung quanh người mẫu nhanh đến mức khán giả chỉ thấy những bóng ảo ảnh của cô. Tiếng *xoẹt xoẹt xoẹt* vang lên dồn dập như tiếng mưa rào trút xuống mái tôn, ngân vang khắp hội trường.
Cô không cố cắt bỏ đi phần tóc hỏng như các thợ cắt tóc thông thường. Bằng kỹ thuật xẻ đôi sợi tóc vi mô, Nhiệt Lăng tỉa đi đúng những phần vảy keratin bị bong tróc, đan xen các tầng tóc ngắn dài một cách kỳ diệu để phần tóc khỏe bên trong đỡ lấy phần tóc yếu bên ngoài.
*Cạch!*
Khi tiếng chuông báo hết giờ vang lên, Nhiệt Lăng đứng khựng lại, thu kéo vào bao.
Toàn bộ hội trường chìm vào một khoảng không im lặng đến mức nín thở.
Trên sân khấu, người mẫu của Nhiệt Lăng chậm rãi ngẩng đầu lên. Mái tóc xơ dừa hư tổn ban nãy đã hoàn toàn biến mất. Thay vào đó là một kiểu tóc Messy-Layer thời thượng, bồng bềnh, sóng sánh như những đám mây dưới ánh đèn sân khấu. Dù không dùng một giọt keo hay hóa chất nào, bộ tóc vẫn tự có độ phồng và nét đẹp hoang dại, quyến rũ đến ngạt thở.
Giám khảo trưởng — một chuyên gia tạo mẫu tóc người Ý danh tiếng — thốt lên một tiếng ngạc nhiên rồi lao tọt lên sân khấu. Ông đưa tay chạm vào bộ tóc, mắt trợn tròn kinh ngạc:
"Mamma mia! Đây không phải là cắt tóc... đây là ma thuật! Cô ấy đã dùng lực kéo để tái tạo lại cấu trúc biểu bì của sợi tóc! Tuyệt vời! Không thể tin nổi!"
Tràng pháo tay nổ tung như sấm dội khắp hội trường. Khán giả đồng loạt đứng dậy reo hò.
Micheal Trịnh đứng chết trân tại chỗ, chiếc kéo đắt tiền trên tay rơi *keng* xuống sàn gạch. Hắn không thể tin vào mắt mình: Kế hoạch hãm hại hoàn hảo của hắn đã bị một cô gái vô danh đè bẹp hoàn toàn bằng thứ kỹ nghệ đỉnh cao chưa từng xuất hiện trên đời.
Nhiệt Lăng đứng trên sân khấu, giữa muôn vàn ánh đèn chói lọi và tiếng tung hô của đám đông. Cô nhẹ nhàng nắm lấy tay Hải, nở một nụ cười thanh thản.
Tuy nhiên, ngay khi cô bước xuống sân khấu, ở hàng ghế khán giả đằng xa, một người đàn ông mặc áo trùm đen chậm rãi đứng dậy. Hắn rút ra một chiếc bội ngọc có hình mặt trăng máu, mỉm cười tàn nhẫn:
"Nhiệt Lăng... cuối cùng ta cũng tìm thấy ngươi ở thế giới này rồi."