Chiến thắng lừng lẫy tại cuộc thi "Kéo Vàng Hà Thành" như một trận đại hồng thủy quét sạch mọi lời đồn bẩn, đưa tên tuổi của tiệm "Nữ Hoàng Barbershop" lên đỉnh cao chưa từng có.
Giới thượng lưu, các ngôi sao giải trí, đại gia kinh doanh cho đến những bạn trẻ đam mê thời trang nối đuôi nhau xếp hàng dài từ đầu ngõ 105 Chùa Láng ra tận mặt đường lớn. Giá cho một lần cắt tóc của Nhiệt Lăng được đẩy lên mức trên trời, nhưng số lượng người đặt lịch vẫn kín lịch đến tận ba tháng sau.
Hải bận rộn đến mức chân không chạm đất. Anh tính toán sổ sách, nhập thêm trang thiết bị cao cấp, mở rộng thêm diện tích tiệm và thuê thêm nhân viên gội đầu. Gian phòng nhỏ xơ xác năm xưa giờ đây đã khoác lên mình diện mạo hiện đại, sang trọng nhưng vẫn giữ lại mảng tường gạch thô và chiếc gậy trúc trang trí — những chi tiết gợi nhớ đến nguồn gốc đặc biệt của cô thợ cắt tóc chính.
Tuy nhiên, đối với Nhiệt Lăng, sự nổi tiếng và tiền bạc không mang lại cho cô cảm giác an toàn.
Mỗi đêm, khi phố xá Hà Nội đã chìm vào giấc ngủ, cô vẫn giữ thói quen ngồi xếp bằng trên mái tôn tiệm tóc, nhắm mắt lắng nghe tiếng gió xào xạc qua những rặng cây. Cảm giác bất an trong lòng cô ngày một lớn dần.
Cái nhìn đăm đăm của người đàn ông mặc áo trùm đen ở hàng ghế khán giả đêm hôm đó vẫn ám ảnh tâm trí cô. Đó không phải là ánh mắt thần phục của người hâm mộ, mà là ánh mắt của một con sói già đang săn mồi.
Sáng hôm đó, một vị khách đặc biệt bước vào tiệm.
Đó là một vị đại gia kinh doanh cổ vật có tiếng ở đất Hà Thành, tên là Mã Phú. Ông ta đi cùng bốn gã vệ sĩ cao to mặc vest đen, thần thái vô cùng hách dịch.
Vừa bước vào cửa, Mã Phú đã đập một xấp tiền dày cộp lên bàn lễ tân, giọng oang oang:
"Tôi muốn cô thợ giỏi nhất ở đây đích thân cắt tóc cho tôi! Hôm nay tôi có cuộc hẹn quan trọng với một đối tác lớn, không được phép có bất kỳ sai sót nào!"
Hải vội vã chạy ra đon đả chào đón, xếp vị khách vào chiếc ghế xoay bọc da cao cấp nhất. Nhiệt Lăng thong thả bước ra, tay cầm chiếc khăn phủ màu đen.
Sống lưng Nhiệt Lăng thình lình lạnh ngắt. Bàn tay đang cầm kéo của cô khựng lại giữa không trung.
Sát khí ngưng đọng trong gian phòng trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Bốn gã vệ sĩ đứng quanh đó như cảm nhận được điều gì bất thường, đồng loạt đưa tay vào trong nếp áo vest, mắt đăm đăm nhìn về phía Nhiệt Lăng.
"Có chuyện gì thế cô em? Không cắt được à?" Mã Phú nhíu mày nhìn qua gương, giọng điệu bắt đầu tỏ ra khó chịu.
Nhiệt Lăng hít một hơi thật sâu, ép bản năng giết người xuống đáy lòng. Cô ép mình giữ bình tĩnh, nheo mắt quan sát kỹ chiếc bội ngọc. Thứ này không phải là đồ cổ nhân tạo. Chất ngọc và ma khí mờ ảo lưu chuyển bên trong nó hoàn toàn là đồ thật của Huyết Nguyệt Lâu!
"Miếng ngọc này của ông... trông rất kỳ lạ," Nhiệt Lăng vừa hạ kéo tỉa từng ngọn tóc phía sau cổ Mã Phú, vừa cất giọng thản nhiên như vô tình hỏi.
Mã Phú đắc ý cười lớn: "Cô em cũng có mắt nhìn đấy! Miếng ngọc này là hàng độc nhất vô nhị do một vị chủ tịnh lớn trong giới cổ vật tặng cho tôi tuần trước. Nghe nói đây là bảo vật gia truyền của một vị đại nhân họ Tả..."
*Tả!*
Cái họ đó vang lên tựa như một đòn sét đánh ngang tai Nhiệt Lăng.
Tả Cảnh! Sư huynh đồng môn của cô! Kẻ đã phản bội cô, hạ độc cô và ép cô phải gieo mình xuống vực Tuyệt Tình mười năm trước!
Mặt Nhiệt Lăng tái nhợt. Vết nứt không gian kỳ dị mười năm trước không chỉ hút một mình cô! Tả Cảnh — gã sát thủ tàn độc và xảo quyệt đó — cũng đã bị hút sang thế giới này!
Và dựa vào chiếc bội ngọc này, hắn đã sang đây từ trước cô rất lâu, thậm chí đã xây dựng được một thế lực ngầm cực kỳ đáng sợ trong giới buôn lậu cổ vật hiện đại!
Nhát kéo trên tay Nhiệt Lăng run nhẹ một nhịp. Cô lập tức hoàn thành kiểu tóc cho Mã Phú trong sự hồi hộp tột cùng.
Khi vị đại gia hài lòng đứng dậy rời đi, Nhiệt Lăng lập tức thu dọn dụng cụ, kéo Hải vào phòng trong.
"Hải, tiệm phải đóng cửa ngay lập tức. Anh phải rời khỏi Hà Nội ngay hôm nay!" Nhiệt Lăng gằn từng chữ, mắt đong đầy sự nghiêm trọng chưa từng có.
Hải ngơ ngác, tưởng cô đang trêu mình: "Cô nói gì thế Nhiệt Lăng? Tiệm đang ăn nên làm ra, mỗi ngày thu về cả trăm triệu, sao lại đóng cửa? Mà sao mặt cô tái xám đi thế kia?"
"Kẻ thù mười năm trước của ta... hắn đã đến đây rồi," Nhiệt Lăng siết chặt vai Hải, ngón tay cô bấm sâu vào thịt anh. "Hắn không phải là loại tiểu nhân như Micheal Trịnh hay gã Dũng bảo kê. Hắn là một cỗ máy chém giết thực sự.
Hắn xuất hiện ở đâu, nơi đó chỉ có máu và nước mắt. Anh ở lại đây, hắn sẽ giết anh để ép ta!"
Hải nhìn vào đôi mắt đang run rẩy của Nhiệt Lăng. Lần đầu tiên từ khi gặp cô — người con gái từng thản nhiên cắt dây chuyền vàng trên cổ gã giang hồ mà không chớp mắt — anh thấy cô sợ hãi.
Nhưng sự sợ hãi đó không phải dành cho bản thân cô, mà là dành cho anh.
"Tôi không đi," Hải nắm lấy bàn tay đang run lên của cô, ánh mắt kiên định. "Tôi đã hứa sẽ bảo vệ cô và cái tiệm này. Dù kẻ thù của cô có là ai, tôi cũng sẽ không bỏ cô lại một mình!"
Nhiệt Lăng nhìn Hải, trái tim cô thắt lại. Cô chưa kịp nói thêm lời nào thì bất ngờ, toàn bộ hệ thống đèn điện trong tiệm thình lình tắt phụt.
Không gian chìm vào một màn đêm tĩnh mịch và u tối. Mùi khói thuốc súng nhẹ lăn tăn chui qua khe cửa sổ.