Lời cảnh báo của Huyền Thiên Kiếm Tôn vang vọng giữa không gian u tịch của Hoàng Tuyền Cốc, chấn động thẳng vào tâm trí Vân Mộc.
Sau khi đám người Vương Xung bỏ chạy, bầu trời cực bắc bỗng chuyển màu xám xịt. Những đám mây đen cuồn cuộn từ phương xa kéo đến, nuốt chửng ánh hoàng hôn cuối cùng. Gió bắc thổi qua khe núi phát ra tiếng hú gầm ghê rợn, mang theo mùi ẩm ướt của một cơn đại vũ sắp sửa giội xuống.
"Tiền bối, việc Trúc Cơ vốn cần có Trúc Cơ Đan hỗ trợ để bảo vệ kinh mạch và tụ hội linh lực," Vân Mộc nhìn lên bầu trời đang chao đảo, cất giọng trầm ngâm: "Vãn bối hiện tại tay trắng, không có đan dược, làm sao có thể cưỡng ép bứt phá ranh giới này?"
"Trúc Cơ Đan chỉ là thứ phế phẩm do đám hậu thế kém cỏi sáng tạo ra để bù đắp cho tư chất mục nát!"
Tàn hồn Bách Thảo Tiên Ông đột ngột hiện thân bên cạnh Huyền Thiên Kiếm Tôn. Lão nhân râu tóc bạc phơ vuốt râu, mắt lóe lên sự kiêu hãnh của một bậc Tiên Y thời cổ:
"Tiểu tử, ngươi sở hữu Âm Dương Tiên Thể, lấy天地 (thiên địa) làm lò nấu, lấy âm dương làm dẫn chất. Dưới lòng Tiên Lăng này có một nhãn mạch 'Địa Âm Linh Tuyền' đã ngưng tụ ba ngàn năm. Tối nay khi sấm sét giáng xuống, dương khí của thiên kiếp hòa quyện với âm khí của địa tuyền, đó mới là cơ duyên Trúc Cơ hoàn hảo nhất từ thời thượng cổ — 'Âm Dương Kiếp Trúc Cơ'!"
Vân Mộc chấn động. Phương pháp này nghe qua đã thấy cửu tử nhất sinh. Nếu không chịu nổi sự va đập giữa hai luồng năng lượng cực đoan Âm - Dương, cơ thể anh sẽ lập tức bị nổ tung thành mây máu.
Thế nhưng, nhớ lại ánh mắt khinh bỉ của Vương Xung và sự thối nát, chèn ép trong Linh Tiêu Tông, ánh mắt Vân Mộc trở nên kiên định tuyệt đối. Anh chắp tay cúi đầu: "Xin hai vị tiền bối chỉ điểm!"
Đêm đó, mưa như trút nước xuống Hoàng Tuyền Cốc. Tiếng sấm xé tan màn đêm, từng vệt chớp ngoằn ngoèo như những con ngân long điên cuồng cào xé hư không.
Vân Mộc ngồi xếp bằng trên một tảng đá đen ở trung tâm khu lăng mộ — nơi giao nhau giữa địa mạch và hướng sét đánh xuống. Anh cởi bỏ áo ngoài, để mặc từng giọt mưa lạnh ngắt đập vào da thịt.
"Mở địa mạch!" Cửu Cung Trận Sư xuất hiện, ảo tay kết ấn.
*Đùng!*
Ngay khoảnh khắc sự sống của Vân Mộc sắp bị hàn khí dập tắt, một luồng thiên lôi màu xám trắng từ trên mây đen đánh thẳng xuống đỉnh đầu anh.
"Âm Dương Biến — Hấp Thu!" Vân Mộc gầm lên một tiếng trong tâm trí.
Sức nóng thiêu rụi của Thiên Lôi (Dương) và sự dập tắt lạnh lẽo của Địa Tuyền (Âm) va chạm dữ dội ngay tại không hải của anh. Cảm giác như có hàng ngàn con dao nhọn đang băm vằn từng thớ thịt, từng sợi kinh mạch.
Vân Mộc cắn chặt răng đến mức bật máu, kiên trì vận hành khẩu quyết, dùng thần thức kiên cường đè nén hai luồng lực lượng bạo ngược kia, ép chúng phải dung hợp.
Hàng trăm tàn hồn của các vị tiên nhân xung quanh Tiên Lăng đồng loạt hiện thân. Họ đứng trong mưa gió, biến thành một vòng tròn ánh sáng bảo hộ, âm thầm rót những tia linh lực tinh thuần nhất để gia cố cho thức hải của anh.
Hai giờ đồng hồ trôi qua như cả ngàn năm.
Khi tia sét cuối cùng tan biến, mưa rào dần ngớt. Lớp băng tuyết trên người Vân Mộc nứt ra từng mảng rồi vỡ vụn.
Một quầng sáng hai màu đen - trắng tựa như hình Thái Cực xoay chuyển chậm rãi sau lưng anh. Không hải mở rộng gấp mười lần, linh lực bên trong không còn là dạng khí mỏng manh mà đã ngưng tụ thành dạng chất lỏng màu vàng xám vô cùng sánh mịn và dạt dào.
Trúc Cơ Kỳ — Thành công!
Vân Mộc đứng dậy, một luồng uy áp Trúc Cơ đĩnh đạc bùng nổ, khiến những tán lá rậm rạp xung quanh xơ xác rụng xuống.
Quan trọng hơn, linh lực Trúc Cơ của anh mang theo tính chất hủy diệt của Thiên Lôi và sự thấu xương của Địa Tuyền, mạnh hơn Trúc Cơ Kỳ thông thường gấp nhiều lần.
Chưa kịp ổn định củng cố tu vi, thần thức nhạy bén của anh sau khi Trúc Cơ đã bắt đầu phát giác ra những tiếng bước chân dồn dập đang tiến vào Hoàng Tuyền Cốc từ phía cổng ngoài.
Lần này, không chỉ có đám lâu la của Vương Xung. Đi cùng gã là một người đàn ông trung niên mặc gấm bào màu tím, gương mặt gầy guộc, ánh mắt tràn ngập sự tham lam và tàn nhẫn — Chấp Pháp Đường Chấp Sự, Vương Thiết, chú ruột của Vương Xung, một cao thủ Trúc Cơ Tầng Tứ.
"Chú! Chính là gã phế vật này!" Vương Xung cổ tay vẫn quấn băng gạc, chỉ tay vào Vân Mộc với vẻ mặt độc ác: "Hắn giấu giấu giếm giếm ở đây, nhất định đã lén đào được bảo vật của các chưởng môn đời trước nên tu vi mới tăng đột biến như vậy!"
Chấp sự Vương Thiết bước lên, ánh mắt sắc như dao cau soi xét Vân Mộc. Khi cảm nhận được luồng linh lực Trúc Cơ còn chưa hoàn toàn thu nát trên người Vân Mộc, gã không khỏi chấn động, nhưng ngay sau đó là sự tham vọng cuồng nhiệt.
Một kẻ tạp linh căn bị đày đi gác mộ, chỉ trong một tháng ngắn ngủi lại tự lực Trúc Cơ? Nếu không có đại cơ duyên hoặc cổ bảo đỉnh cấp, tuyệt đối không thể nào!
"Sở Vân Mộc!" Vương Thiết cất giọng hống hách, âm thanh chứa đựng linh lực trấn áp: "Ngươi dám lén lút khai quật Tiên Lăng, đánh thương đồng môn, phạm vào đại tội khi sư diệt tổ! Mau nộp ra toàn bộ bảo vật và công pháp ngươi trộm được, theo ta về Chấp Pháp Đường chịu tội. Nếu không, hôm nay ta sẽ thi hành tông quy, phế bỏ tu vi của ngươi ngay tại chỗ!"
Vân Mộc đứng trên thềm đá, làn gió đêm thổi tung tà áo thô. Anh nhìn hai chú cháu nhà họ Vương bằng đôi mắt sâu thẳm, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh:
"Khai quật Tiên Lăng? Vu cáo gièm pha để cướp đoạt cơ duyên của đệ tử, Chấp Pháp Đường các người từ khi nào lại trở thành ổ trộm cắp công khai như vậy?"
"Thằng nhãi ranh xấc láo! Tìm chết!"
Vương Thiết bộc phát uy áp Trúc Cơ Tầng Tứ, thân hình hóa thành một luồng tàn ảnh lao thẳng về phía Vân Mộc. Tay gã hóa thành một trảo sơn đen, linh lực ngưng tụ thành hình đầu móng quỷ bạo liệt — "U Phong Trảo", một môn võ kỹ trung cấp của Linh Tiêu Tông!