Cú chụp của Vương Thiết xé rách không khí, mang theo tiếng gió rít chói tai. Gã tin chắc rằng với sự chênh lệch về tầng thứ Trúc Cơ (Tầng 4 đấu với Tầng 1 vừa mới đột phá), gã hoàn toàn có thể đè bẹp Vân Mộc chỉ trong một chiêu.
Thế nhưng, ngay khi móng quỷ chỉ còn cách trán Vân Mộc nửa thước, Vân Mộc vẫn đứng yên không nhúc nhích.
"Chậm quá." Vân Mộc khẽ thì thầm.
Trong mắt anh lúc này, từng quỹ đạo biến hóa của U Phong Trảo hiện lên rõ mùng mút. Cửu Cung Trận Sư đã truyền cho anh khả năng nhìn thấu điểm yếu của mọi chiêu thức, còn Huyền Thiên Kiếm Tôn đã khắc sâu vào thần trí anh bản năng chiến đấu của một bậc Tiên Tôn!
Vân Mộc duỗi tay phải ra, hai ngón tay trỏ và giữa khép lại thành Kiếm Chỉ. Không cần đến binh khí, linh lực Âm Dương Lôi Tuyền trong cơ thể anh rồ lên, ngưng tụ tại đầu ngón tay thành một tia kiếm khí màu xanh xám dài ba thước.
*Xoẹt!*
Kiếm khí vung lên. Không có tiếng nổ lớn, chỉ có một đường cong ánh sáng lướt qua khoảng không một cách thanh thoát và chuẩn xác đến đáng sợ.
"Aaa!"
"Đánh hay lắm! Rất có khí phách của lão phu năm xưa!" Tàn hồn Huyền Thiên Kiếm Tôn xuất hiện, cười ha hả đầy khoái trá.
Tuy nhiên, Bách Thảo Tiên Ông lại nhíu mày, nét mặt ngưng trọng bước lại gần: "Tiểu tử, ngươi đánh phế một Chấp Sự của Chấp Pháp Đường, Linh Tiêu Tông tuyệt đối sẽ không để yên. Hơn nữa... lão phu cảm nhận được một luồng Ma Khí rất nhỏ bám trên người tên Chấp Sự kia."
Vân Mộc giật mình: "Ma Khí?"
"Đúng vậy," Bách Thảo Tiên Ông gật đầu. "Mùi Ma Khí này rất giống với 'U Nhai Ma Cổ' của Ma Giáo thời thượng cổ. Tên Chấp Sự kia tuy là người của Chấp Pháp Đường, nhưng đan điền của hắn đã bị Ma Khí xâm nhập từ lâu. E rằng... thượng tầng của Linh Tiêu Tông hiện tại đã bị Ma Giáo thẩm thấu rồi!"
Tin tức này như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào Vân Mộc. Linh Tiêu Tông vốn là danh môn chính đạo đứng đầu khu vực Đông Châu, nếu cấp cao đã bị Ma Giáo thao túng, vậy thì Tiên Lăng — nơi cất giấu vô số bí mật và tàn hồn thượng cổ — sẽ là mục tiêu tiếp theo của chúng!
"Xem ra, Linh Tiêu Tông không thể ở lại lâu nữa," Vân Mộc siết chặt nắm tay. "Tiền bối Lăng Không, vãn bối đã hứa sẽ đến Nam Kiêu tìm Tuyết Nhạn Kiếm cho người. Đêm nay, vãn bối sẽ rời khỏi tông môn!"
"Tốt!" Huyền Thiên Kiếm Tôn gật đầu mạnh mẽ. "Đi ra ngoài thế giới rộng lớn kia đi! Tiên Lăng này có chúng ta canh giữ, thời gian ngắn lũ ma đao đó chưa làm gì được đâu. Hãy đi tìm kiếm các mảnh vỡ của Thượng Cổ Pháp Bảo, nâng cao thực lực. Chỉ khi ngươi đủ mạnh, ngươi mới có thể lật đổ được mớ bòng bong thối nát này!"
Đêm đó, dưới sự hướng dẫn của Cửu Cung Trận Sư, Vân Mộc sử dụng một trận đồ dịch chuyển cổ xưa giấu bên dưới bia đá chưởng môn, âm thầm rời khỏi Linh Tiêu Tông mà không kích hoạt bất kỳ chuông báo động nào.
Bóng hình của người thiếu niên gác mộ biến mất vào màn đêm thăm thẳm. Anh không còn là kẻ phế vật bị người đời khinh xuất, mà đã khoác lên mình sứ mệnh của hàng ngàn vị tiên nhân, bước chân vào hải trình đầy sóng gió để nghịch chuyển vận mệnh của cả Tiên Giới.