Đêm xuống, màn sương mù mỏng nhẹ bắt đầu bao phủ lấy khu vực phía Tây thành phố, nơi những dãy phố cổ dần nhường chỗ cho những công trình kiến trúc cũ kỹ từ thời thuộc địa. Nằm khuất sau một con hẻm sâu hút không một bóng người là nhà hát phụ số 7—một tòa nhà từng là niềm kiêu hãnh của giới nghệ thuật hàn lâm một thời, nhưng đã bị bỏ hoang hoàn toàn sau trận hỏa hoạn kinh hoàng mười năm trước.
Chiếc xe chuyên dụng của đội cảnh sát hình sự cùng ô tô cá nhân của Khang đỗ sát bên bức tường gạch loang lổ, phủ đầy rêu phong. Phong cẩn thận tháo chốt an toàn khẩu súng ngắn bên hông, đưa mắt nhìn hai người đồng hành bước xuống xe. Ánh đèn pin từ tay họ cắt ngang không gian u tịch, chiếu vào tấm biển đồng đã gỉ sét khắc dòng chữ mờ nhạt: *Nhà Hát Số 7 - Di Sản Âm Nhạc*.
"Theo thông tin tôi vừa lục lại từ kho lưu trữ cũ," Phong vừa bước từng bước thận trọng vừa cất giọng trầm đục, "mười năm trước, nơi này từng xảy ra một vụ chập điện gây cháy lớn vào đúng đêm diễn khánh thành. Năm nạn nhân thiệt mạng, trong đó có nhạc trưởng lừng danh thời bấy giờ—người thầy quá cố của Mai Lan. Cảnh sát lúc bấy giờ kết luận đó là tai nạn do sự cố hệ thống sưởi ấm ngầm. Nhưng nhìn cách mọi thứ bị bỏ hoang và niêm phong vội vã thế này, có vẻ như đằng sau đó còn uẩn khúc lớn hơn nhiều."
Hải Yến dừng chân trước cánh cửa gỗ lớn bị cháy xém một nửa, giơ đèn pin rọi vào lớp khóa xích rỉ sét đã bị cắt đứt từ trước. Cô khẽ chạm ngón tay vào vết cắt, đoạn cất giọng đều đều: "Không có tai nạn nào ngẫu nhiên đến mức vừa khít với một kịch bản trả thù. Kẻ thủ ác đã quay lại đây, và rất có thể, hắn đang đợi chúng ta ở bên trong."
Khang không nói gì. Anh rút từ trong túi áo ra một thiết bị phân tích tần số cầm tay nhỏ gọn, màn hình LED trên máy bỗng chốc phát sáng, hiển thị những đường sóng dao động nhẹ nhàng nhưng liên tục.
*Rè... rè...*
"Có nguồn phát âm thanh tần số thấp vọng ra từ tầng hầm dưới cùng," Khang nhíu mày, ra hiệu cho mọi người giữ im lặng. "Tần số này... giống hệt với đoạn mã Morse ẩn trong sáu nốt nhạc cuối cùng của Mai Lan."
Không chần chừ thêm giây phút nào nữa, Phong dùng tay đẩy mạnh cánh cửa gỗ mục nát.
*Ké...ẹt.*
Cánh cửa mở ra, nuốt chửng lấy ba con người vào một không gian ngập tràn mùi ẩm mốc, mùi tro tàn cũ kỹ và thứ hơi lạnh ngắt của những công trình bị lãng quên lâu ngày. Ánh đèn pin quét qua những hàng ghế khán giả phủ đầy mạng nhện, qua lớp trần nhà bị ám khói đen kịt và sân khấu chính đã sập một nửa. Mọi thứ đứng lặng trong tĩnh mịch, như thể thời gian đã bị đóng băng từ đúng đêm định mệnh mười năm về trước.
Họ không đi vào khu khán phòng chính mà rẽ vào lối cửa phụ dẫn thẳng xuống khu vực hậu đài và hầm kỹ thuật bên dưới. Càng đi xuống sâu, không khí càng trở nên đặc quánh, khó thở. Tiếng vọng của những bước chân vang lên lộc cộc trên bậc thang bê tông, hòa lẫn với một thứ âm thanh kỳ lạ bắt đầu rõ dần.
Đó là tiếng đàn vĩ cầm.
Nó không phát ra từ một nhạc cụ sống, mà vọng lại từ một chiếc loa phát thanh cũ kỹ, kéo dài những nốt trầm đục, ai oán và rợn ngáy trong không gian chật hẹp của tầng hầm.
"Cẩn thận, có bẫy cấu trúc," Khang giơ tay ra hiệu ngăn Phong và Hải Yến lại khi họ vừa đặt chân đến cửa căn phòng kỹ thuật trung tâm dưới tầng hầm.
Nhìn kỹ lại, khung cửa ra vào của căn phòng đã được giăng một hệ thống dây cáp mỏng kết nối với một kíp nổ tự chế sơ khai nhưng cực kỳ nguy hiểm, liên kết trực tiếp với công tắc bật tắt của chiếc loa cũ. Nếu ai đó vô tình đẩy cửa bước vào mà không quan sát kỹ, toàn bộ căn hầm sẽ chôn vùi tất cả trong một tiếng nổ.
Hải Yến bước lên một bước, ánh mắt sắc sảo đảo qua hệ thống dây điện loằng ngoằng. Cô lấy từ trong túi xách ra một chiếc nhíp kỹ thuật nhỏ, ra hiệu cho Khang rọi đèn hỗ trợ: "Để tôi. Loại mạch điện tử tự chế này sử dụng cảm biến ánh sáng quang điện. Chỉ cần chắn ngang luồng sáng bằng một vật thể có độ dày tương đương, rơ-le sẽ tự động kích hoạt."
Với sự bình tĩnh đến đáng kinh ngạc, đôi tay Hải Yến di chuyển thoăn thoắt, chuẩn xác từng milimet. Khang đứng sát cạnh cô, giữ nguyên nguồn sáng ổn định, trong khi Phong cảnh giác chĩa súng yểm trợ hướng hành lang tối tăm bên ngoài.
*Tách.*
Một tiếng click nhỏ vang lên. Mạch điện đã bị vô hiệu hóa hoàn toàn. Chiếc đèn LED đỏ trên kíp nổ vụt tắt.
"Xong," Hải Yến thở ra một hơi nhẹ nhõm, đứng thẳng dậy.
Phong đẩy mạnh cánh cửa căn phòng kỹ thuật. Ánh đèn pin quét toàn bộ không gian bên trong, và cảnh tượng đập vào mắt khiến cả ba người không khỏi sững sờ.
Căn phòng ngập tràn những bức ảnh cũ được phóng to ép plastic, ghim kín lên các bức tường ẩm mốc. Tất cả đều là ảnh của nhạc trưởng quá cố và các nạn nhân trong vụ hỏa hoạn mười năm trước, cùng với hình ảnh của Mai Lan những ngày gần đây. Ở chính giữa phòng, một chiếc bàn gỗ nhỏ bày một chiếc máy phát âm thanh cũ đang quay đều, bên cạnh là một cuốn sổ tay lật mở với nét chữ nguệch ngoạc đầy thù hận.
Khang bước đến bên chiếc bàn, cầm cuốn sổ tay lên. Dưới ánh đèn pin, những dòng chữ cuối cùng hiện ra rành mạch:
> *“Bọn chúng nghĩ rằng ngọn lửa đêm hôm đó có thể chôn vùi sự thật về cách chúng đánh cắp bản quyền sáng tác và bức hại những người nghệ sĩ chân chính. Nhưng âm nhạc không bao giờ chết. Nó sẽ quay lại để đòi lại món nợ máu.”*
Đúng lúc đó, một âm thanh cơ khí sắc lẹm vang lên từ phía sau lưng họ.
*Cạch.*
Cánh cửa sắt của căn phòng kỹ thuật bỗng tự động sập xuống từ bên ngoài với một lực cực mạnh, khóa chặt bằng chốt cơ khí tự động. Đồng thời, một màn hình tivi nhỏ gắn trên tường bất ngờ bật sáng, phát ra những tia chớp nhiễu sóng hạt mưa trước khi hiện lên khuôn mặt mờ ảo của một người đàn ông đeo mặt nạ hóa trang, cất lên giọng nói được bóp méo trầm đục qua thiết bị điện tử:
"Chào mừng các vị đã đến với bản giao hưởng cuối cùng của nhà hát số 7. Tiếc rằng, khán giả thì không thể quay về khi buổi diễn đã bắt đầu."
Ngay lập tức, từ các ống thông gió trên trần nhà, một làn khói trắng mỏng bắt đầu xịt xuống, mang theo một mùi hương ngọt ngắc, nồng nặc đến kỳ lạ.
"Khói độc dạng gây mê!" Khang biến sắc, lập tức lấy chiếc khăn tay trong túi bịt chặt mũi miệng, quay sang ra hiệu cho Hải Yến và Phong. "Đừng hít phải nó! Cấu trúc căn phòng đã bị khóa chết, chúng ta phải tìm đường thoát khác ngay lập tức!"
Bầu không khí trong tầng hầm bỗng chốc trở nên nghẹt thở. Trò chơi mèo vờn chuột đã ngả bài, và cái bẫy giăng sẵn trong lòng hầm mộ cổ đang siết chặt lấy họ từng giây từng phút.