"Tôi từng nhận điều tra vụ mất tích của con gái cô."
Giọng nói của Trần Kiến Quốc vừa dứt.
Cả căn phòng rơi vào im lặng.
Tô Nhược cảm thấy trái tim mình đập dữ dội.
Mười tám năm.
Suốt mười tám năm qua.
Đây là lần đầu tiên có người nói với cô rằng đã từng điều tra vụ việc đó.
"Ông nói rõ hơn đi."
Giọng cô khàn đặc.
Trần Kiến Quốc nhìn sang Lục Cảnh Thâm.
Người đàn ông vốn luôn bình tĩnh giờ đây lại có vẻ vô cùng căng thẳng.
Điều đó khiến Tô Nhược càng cảm thấy bất an.
Trần Kiến Quốc mở tập hồ sơ mang theo.
Bên trong là hàng chục bức ảnh cũ.
Hóa đơn.
Biên bản.
Tài liệu điều tra.
"Tám ngày sau khi cô sinh."
"Lục tiên sinh tìm tới tôi."
"Tôi được thuê điều tra một việc."
Ông ta lấy ra một tấm ảnh.
Đặt lên bàn.
Trong ảnh là một y tá trẻ.
Khoảng ngoài hai mươi tuổi.
"Tên cô ta là Chu Lan."
"Từng làm việc tại bệnh viện nơi cô sinh con."
Tô Nhược siết chặt tập hồ sơ.
"Liên quan gì tới cô ta?"
"Bởi người cuối cùng bế đứa trẻ rời khỏi phòng sơ sinh là cô ta."
Ầm.
Đầu óc Tô Nhược như nổ tung.
Lục Cảnh Thâm lập tức đứng bật dậy.
"Đủ rồi."
"Chuyện đã qua lâu như vậy."
"Ông còn nhắc lại làm gì?"
Trần Kiến Quốc bật cười.
"Lục tổng."
"Ông đang sợ sao?"
Sắc mặt Lục Cảnh Thâm càng lúc càng khó coi.
Tô Nhược nhìn người chồng chung sống hai mươi năm.
Lần đầu tiên.
Cô thấy anh ta giống một người xa lạ.
"Anh giải thích đi."