Ba tháng.
Ba tháng kể từ ngày tôi ngồi trên ghế đá ăn kem sầu riêng và thề với vũ trụ rằng mình sẽ tự đứng dậy.
Tôi đã đứng dậy. Công việc ổn định, thậm chí tốt hơn công ty cũ. Tôi quen dần với căn hộ, quen dần với việc ăn tối một mình, quen dần với việc không cần giải thích lịch trình của mình với ai.
Tự do. Nhẹ nhàng. Đúng như tôi muốn.
Vấn đề là Gia Huy không đọc được kịch bản tôi đã viết sẵn cho anh ta.
Trong kịch bản đó, anh ta là hàng xóm thỉnh thoảng mượn muối và sếp chuyên nghiệp ở cơ quan. Hai vai trò, không giao nhau, không phức tạp.
Trong thực tế, anh ta hay gõ cửa vào tối muộn với lý do vô lý nhất — hết muối, hỏi mượn kéo, hỏi xem tôi có biết chỗ nào sửa điều hòa không. Tôi biết anh ta không thật sự cần những thứ đó. Anh ta chỉ đang... xuất hiện.
Và tôi — không hiểu tại sao — không đóng cửa lại.
Tối hôm đó, anh ta gõ cửa lúc chín rưỡi.
"Mượn gì lần này?" tôi hỏi trước khi mở hẳn cửa.
"Không mượn gì." Anh ta đứng ở cửa, tay cầm hai lon nước cam. "Cô thích nước cam không?"
Tôi nhìn anh ta. "Sao anh hỏi vậy?"
"Vì tôi mua hai lon mà chỉ uống một lon."
Tôi nhìn hai lon nước cam. Nhìn anh ta.
"Lý do thật sự là gì?" tôi hỏi thẳng.
Anh ta im lặng một giây.
"Hôm nay cô làm tốt trong buổi họp với đối tác," anh ta nói. "Tôi muốn nói điều đó."
Tôi chớp mắt.
Đây là điều tôi không mong đợi.
"Anh có thể nói ở văn phòng," tôi nói.
"Ở văn phòng tôi là sếp. Ở đây tôi là hàng xóm." Anh ta đưa lon nước cam ra. "Hai chuyện khác nhau."
Tôi cầm lon nước cam.
Chúng tôi ngồi ngoài hành lang — không vào nhà, chỉ ngồi trên bậc thềm nhỏ trước cửa — uống nước cam và nhìn xuống sân chung cư bên dưới.
"Gia Huy," tôi nói.
"Ừ."
"Anh đang làm gì vậy?"
Anh ta biết tôi không hỏi về việc uống nước cam.
"Tôi không biết," anh ta trả lời thật lòng đến mức tôi hơi ngạc nhiên. "Tôi chỉ thấy muốn xuất hiện."
Tôi nhìn lon nước cam trong tay.
"Tôi không cần ai cứu," tôi nhắc lại.
"Tôi biết." Anh ta nhìn thẳng về phía trước. "Tôi không muốn cứu cô. Tôi chỉ muốn ở đây."
Tôi ngồi im một lúc rất lâu.
Rồi tôi nói: "Nước cam ngon đấy."
Đó không phải câu trả lời cho điều anh ta nói. Nhưng anh ta hiểu — tôi biết anh ta hiểu vì khóe miệng anh ta cong lên theo cách tôi đã học được cách nhận ra.
Không ai cần phải cứu tôi.
Nhưng có người muốn ở bên cạnh — và tôi muốn để người đó ở lại — thì đó là chuyện khác hoàn toàn.