Buổi sáng hôm đó, thị trấn An Bình đón một cơn mưa trái mùa.
Những hạt mưa lất phất phủ lên mặt biển một màu xám bạc.
Hạ Vy đang sắp xếp thuốc trong phòng khám thì nghe thấy tiếng xe ô tô dừng trước cửa.
Một chiếc xe sang màu đen.
Rồi thêm một chiếc nữa.
Người dân trong thị trấn bắt đầu tò mò đứng nhìn.
Loại xe như vậy hiếm khi xuất hiện ở nơi này.
Cánh cửa xe mở ra.
Một người phụ nữ bước xuống.
Cô ta mặc chiếc váy trắng đơn giản nhưng vô cùng sang trọng.
Mái tóc dài được búi gọn phía sau.
Gương mặt xinh đẹp đến lạnh lùng.
Chỉ cần nhìn cũng biết cô thuộc về một thế giới hoàn toàn khác.
Người phụ nữ đứng trước phòng khám.
Ánh mắt lướt qua đám đông.
Sau đó dừng lại.
Bên kia đường.
Minh đang giúp chú Hải chuyển những thùng cá từ xe tải xuống.
Chiếc thùng trên tay anh rơi mạnh xuống đất.
Bởi người phụ nữ ấy đang nhìn anh.
Không chớp mắt.
Giống như đã tìm kiếm rất lâu.
Cuối cùng cũng tìm thấy.
Tô Nhược Hà.
Người phụ nữ đứng đó.
Cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại.
Bảy tháng.
Suốt bảy tháng trời.
Cô đã tìm kiếm khắp nơi.
Thậm chí có lúc tin rằng Lục Thần Phong đã chết.
Nhưng giờ đây.
Anh đang đứng trước mặt cô.
Vẫn còn sống.
"Thần Phong."
Cô khẽ gọi.
Minh nhíu mày.
Không hiểu sao cái tên ấy khiến đầu anh đau nhói.
Những hình ảnh vụn vặt bất ngờ hiện lên.
Một văn phòng rộng lớn.
Một tòa nhà chọc trời.
Một chiếc bàn họp dài.
Tiếng ai đó gọi:
"Lục tổng."
"Lục tổng."
"Lục tổng."
Cơn đau như búa bổ.
Minh ôm đầu.
Lảo đảo lùi lại.
"Minh!"
Hạ Vy chạy tới.
Đỡ lấy anh.
Tô Nhược Hà nhìn cảnh ấy.
Ánh mắt thoáng lạnh đi.
Nhưng rất nhanh lại biến mất.
"Đưa anh ấy vào trong."
Cô nói.
"Chị là ai?"
Hạ Vy hỏi.
Nhược Hà nhìn cô.
Giọng bình tĩnh.
"Tôi là vị hôn thê của anh ấy."
Cả thế giới như đột nhiên lặng đi.
Hạ Vy cảm thấy bàn tay mình lạnh ngắt.
Vị hôn thê
Trong khi đó.
Minh gần như không nghe thấy gì nữa.
Bởi đầu anh đang nổ tung.
Từng mảnh ký ức bị chôn vùi suốt bảy tháng.
Bắt đầu trỗi dậy.
Một căn biệt thự.
Một phòng họp.
Một hợp đồng.
Một cái tên.
Lục Thần Phong.
Đó là tên anh.
Đúng lúc ấy.
Minh ngất đi.
Khi tỉnh lại.
Anh thấy mình nằm trong phòng khám.
Bên ngoài trời đã tối.
Ánh đèn vàng nhạt hắt xuống căn phòng yên tĩnh.
Và người đầu tiên anh nhìn thấy.
Là Hạ Vy.
Cô đang ngủ gục bên cạnh giường.
Trái tim anh bỗng mềm đi.
Một cảm giác quen thuộc.
Ấm áp.
Bình yên.
Nhưng ngay khoảnh khắc đó.
Một ký ức khác ập đến.
Tầng năm mươi sáu.
Trụ sở tập đoàn Lục thị.
Tiếng vỗ tay.
Tiếng báo cáo.
Tiếng điện thoại.
Anh nhớ rồi.
Nhớ tất cả.
Tên mình.
Gia đình.
Công việc.
Quá khứ.
Và cả vụ tai nạn năm đó.
Đôi mắt Thần Phong từ từ mở lớn.
Anh không còn là Minh nữa.
Anh là Lục Thần Phong.
Người đứng đầu tập đoàn Lục thị.
Người đàn ông mà hàng nghìn nhân viên phải ngước nhìn.
Người thừa kế duy nhất của đế chế kinh doanh trị giá hàng tỷ đô.
Nhưng kỳ lạ thay.
Điều đầu tiên anh nghĩ tới sau khi lấy lại ký ức.
Không phải công ty.
Không phải gia đình.
Cũng không phải vị hôn thê.
Mà là Hạ Vy.
Người con gái đang ngủ bên cạnh.
Tiếng cửa mở khẽ vang lên.
Tô Nhược Hà bước vào.
Nhìn thấy ánh mắt anh.
Cô hiểu ngay.
"Anh nhớ rồi?"
Thần Phong gật đầu.
Một thoáng vui mừng hiện lên trên gương mặt cô.
"Cuối cùng anh cũng trở lại."
Nhưng đáp lại.
Là sự im lặng.
Bởi chính Thần Phong cũng không biết mình có thật sự muốn trở lại hay không.
Ngày hôm sau.
Đoàn xe sang đưa anh rời khỏi thị trấn.
Người dân kéo nhau ra tiễn.
Chú Hải.
Bà Lan.
Những đứa trẻ.
Ai cũng lưu luyến.
Riêng Hạ Vy đứng phía sau cùng.
Không nói gì.
Cô biết.
Người đàn ông ấy vốn không thuộc về nơi này.
Anh giống như một cơn sóng.
Tình cờ trôi dạt vào cuộc đời cô.
Rồi lại trở về biển lớn.
Trước khi lên xe.
Thần Phong đi tới trước mặt cô.
"Vy."
Anh gọi.
Đây là lần đầu tiên anh gọi tên cô sau khi lấy lại ký ức.
"Ừ."
"Cảm ơn em."
Chỉ bốn chữ.
Nhưng lại khiến mắt cô cay xè.
Cô mỉm cười.
"Dù sao anh cũng nợ em một mạng."
Thần Phong khẽ cười.
Nụ cười ấy khiến trái tim cô đau nhói.
Bởi cô hiểu.
Từ hôm nay.
Minh đã biến mất rồi.
Chiếc xe từ từ rời đi.
Hạ Vy đứng nhìn theo cho đến khi nó khuất hẳn sau con đường ven biển.
Lần đầu tiên sau rất lâu.
Cô cảm thấy cô đơn.
Ba tuần sau.
Cuộc sống ở An Bình trở lại bình thường.
Chỉ có điều.
Hạ Vy không còn thấy bóng dáng người đàn ông ngồi ngắm biển mỗi tối.
Không còn ai sửa mái nhà.
Không còn ai mang đồ ăn sáng đến phòng khám.
Căn nhà gỗ phía sau vẫn còn đó.
Nhưng đã trống rỗng.
Một buổi tối.
Cô vô tình mở tivi.
Bản tin kinh tế đang phát sóng trực tiếp.
Người dẫn chương trình mỉm cười.
"Hôm nay, tập đoàn Lục thị chính thức công bố lễ đính hôn giữa Chủ tịch Lục Thần Phong và tiểu thư Tô Nhược Hà."
Hạ Vy chết lặng.
Màn hình hiện lên hình ảnh quen thuộc.
Lục Thần Phong mặc vest đen.
Đứng cạnh Tô Nhược Hà.
Xa lạ.
Quyền lực.
Lạnh lùng.
Hoàn toàn khác với Minh của thị trấn An Bình.
Trong khoảnh khắc ấy.
Hạ Vy hiểu rằng.
Người cô yêu.
Có lẽ chưa từng tồn tại.
Cùng lúc đó.
Tại thành phố.
Lục Thần Phong ngồi một mình trong văn phòng rộng lớn.
Bên dưới là hàng nghìn ánh đèn của thành phố.
Trên bàn làm việc.
Là một xấp hồ sơ cần ký.
Nhưng ánh mắt anh lại dừng ở bức ảnh chụp bãi biển An Bình.
Bức ảnh được chụp lén bằng điện thoại.
Trong ảnh.
Một cô gái đang cười.
Là Hạ Vy.
Tiếng gõ cửa vang lên.
Tô Nhược Hà bước vào.
"Anh đang nghĩ gì vậy?"
Thần Phong lập tức khóa màn hình.
"Không có gì."
Nhược Hà nhìn anh rất lâu.
Sau đó khẽ cười.
Nhưng trong mắt không hề có ý cười.
Bởi cô nhận ra một điều đáng sợ.
Người đàn ông trước mặt đã lấy lại ký ức.
Nhưng trái tim anh.
Vẫn còn ở thị trấn biển ấy.
Và đó là điều cô không bao giờ cho phép xảy ra.