Sau khi Lục Thần Phong rời khỏi An Bình, mùa hè dường như cũng đi theo anh.
Biển vẫn xanh.
Sóng vẫn vỗ vào bờ cát mỗi chiều.
Phòng khám nhỏ vẫn đông bệnh nhân như trước.
Nhưng Hạ Vy biết, có điều gì đó đã thay đổi.
Buổi sáng không còn người mang bữa ăn đến cho cô rồi giả vờ nói rằng mình nấu dư.
Những ngày mưa không còn ai đứng ngoài hiên kiểm tra mái nhà có bị dột hay không.
Ngay cả cây hoa giấy trước cổng phòng khám cũng bắt đầu héo úa vì chẳng còn ai nhớ tưới nước mỗi chiều.
Cuộc sống vẫn tiếp tục.
Nhưng khoảng trống thì vẫn ở đó.
Có những đêm Hạ Vy tỉnh giấc lúc nửa đêm, theo thói quen nhìn sang căn nhà gỗ phía sau phòng khám. Ánh đèn đã tắt từ rất lâu, vậy mà cô vẫn có cảm giác người đàn ông ấy đang ngồi ngoài hiên, lặng lẽ nhìn về phía biển như trước.
Rồi cô mới nhớ ra.
Minh đã đi rồi.
Người còn tồn tại trên thế giới này là Lục Thần Phong.
Chủ tịch tập đoàn Lục thị.
Vị hôn phu của Tô Nhược Hà.
Người thuộc về một thế giới mà cô không bao giờ có thể bước vào.
Một buổi chiều cuối tháng, Hạ Vy đang khám bệnh cho một bé gái bị sốt thì tiếng xe ô tô vang lên trước cổng.
Chiếc xe màu đen quen thuộc dừng lại.
Trái tim cô bỗng đập mạnh.
Một cảm giác kỳ lạ chạy dọc sống lưng.
Cô tự nhủ mình đang nghĩ quá nhiều.
Nhưng khi ngẩng đầu lên, cô vẫn nhìn thấy người đàn ông ấy bước xuống xe.
Lục Thần Phong.
Không phải Minh.
Bộ vest đen vừa vặn.
Đồng hồ đắt tiền trên cổ tay.
Khí chất lạnh lùng và sắc bén.
Mọi thứ đều nhắc nhở cô rằng anh không còn thuộc về nơi này nữa.
Người dân trong thị trấn cũng nhận ra anh.
Họ vui vẻ chào hỏi.
Nhưng anh chỉ đáp lại vài câu rồi đi thẳng vào phòng khám.
Khi cánh cửa khép lại, không gian bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường.
Hạ Vy cố giữ giọng bình tĩnh.
"Anh bị bệnh à?"
Thần Phong nhìn cô.
Đôi mắt đen sâu thẳm.
"Không."
"Vậy anh tới đây làm gì?"
Anh im lặng vài giây.
"Một người bạn nói với tôi rằng nếu nhớ ai đó thì nên tới gặp họ."
Bàn tay đang cầm bút của Hạ Vy khựng lại.
Nhưng cô nhanh chóng cúi xuống ghi hồ sơ.
"Tổng tài Lục thị cũng nghe lời khuyên tình cảm sao?"
Khóe môi anh hơi cong lên.
Lần đầu tiên sau nhiều tháng.
Anh cười.
"Nếu người đó là em thì có."
Căn phòng bỗng yên lặng.
Hạ Vy cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại.
Cô không muốn nghe những lời như thế.
Không phải vì không còn tình cảm.
Mà vì còn quá nhiều.
Quá nhiều đến mức cô không dám tin.
"Tô tiểu thư biết anh tới đây không?"
Nụ cười trên môi Thần Phong dần biến mất.
Anh biết cô đang cố dựng lên một khoảng cách.
Một khoảng cách mà trước đây chưa từng tồn tại giữa họ.
"Vy."
Anh khẽ gọi.
"Anh nhớ tất cả rồi."
"Chúc mừng anh."
"Nhưng anh vẫn nhớ em."
Hạ Vy bật cười.
Một nụ cười rất nhẹ.
Nhưng đôi mắt lại đỏ hoe.
"Anh có biết vấn đề nằm ở đâu không?"
Thần Phong nhìn cô.
Cô hít một hơi thật sâu.
Sau đó chậm rãi nói:
"Người em yêu không phải Lục Thần Phong."
Anh chết lặng.
"Người em yêu là Minh."
Căn phòng chìm trong im lặng.
Tiếng đồng hồ treo tường tích tắc vang lên rõ mồn một.
Hạ Vy nhìn thẳng vào mắt anh.
Lần đầu tiên không né tránh.
"Minh sẽ ngồi ăn bánh xèo ở đầu chợ."
"Minh sẽ giúp cụ Tám sửa cửa."
"Minh sẽ mang thuốc đến cho bệnh nhân giữa đêm."
"Minh không có thư ký."
"Không có vệ sĩ."
"Không có những cuộc họp kéo dài mười tiếng."
"Minh chỉ là một người đàn ông bình thường."
Giọng cô nghẹn lại.
"Nhưng người đứng trước mặt em bây giờ không phải Minh."
Thần Phong cảm thấy trái tim mình bị ai đó bóp nghẹt.
Bởi anh biết cô nói đúng.
Minh là sáu tháng bình yên nhất trong cuộc đời anh.
Sáu tháng đó không có áp lực.
Không có âm mưu.
Không có những cuộc đấu đá quyền lực.
Lần đầu tiên anh được sống như một người bình thường.
Lần đầu tiên anh biết thế nào là hạnh phúc.
Nhưng anh không thể mãi là Minh.
Giống như chim không thể giả làm cá.
Biển không thể biến thành núi.
Đó là sự thật.
Và sự thật luôn đau đớn.
Đúng lúc ấy, điện thoại của anh đổ chuông.
Người gọi là Trần Kiệt, trợ lý thân cận nhất.
Giọng nói bên kia đầy gấp gáp.
"Lục tổng."
"Có chuyện gì?"
"Chúng tôi vừa tìm thấy dữ liệu camera từ tuyến cao tốc năm ngoái."
Thần Phong đứng bật dậy.
"Tìm được gì?"
"Có người theo dõi ngài trước vụ tai nạn."
Không khí trong phòng lập tức thay đổi.
Hạ Vy nhìn sắc mặt anh.
Một cảm giác bất an dâng lên.
"Tôi về ngay."
Thần Phong cúp máy.
Ánh mắt trở nên lạnh lẽo.
Giống hệt vị tổng tài mà cả giới kinh doanh khiếp sợ.
"Chuyện gì vậy?"
Hạ Vy hỏi.
Anh nhìn cô.
Lần đầu tiên kể từ khi trở lại thành phố, anh để lộ sự nghiêm trọng trong mắt.
"Vụ tai nạn năm đó."
"Không phải tai nạn."
Hạ Vy sững người.
Anh tiếp tục.
"Xe của tôi đã bị can thiệp hệ thống phanh."
Cô cảm thấy sống lưng lạnh buốt.
"Ý anh là..."
"Có người muốn giết tôi."
Buổi tối hôm đó, khi chuyên cơ riêng đưa Thần Phong trở về thành phố, một cuộc điều tra bí mật chính thức bắt đầu.
Trong văn phòng tầng năm mươi sáu, anh xem đi xem lại đoạn video hàng chục lần.
Một chiếc xe màu bạc xuất hiện phía sau anh trên cao tốc.
Theo sát suốt gần bốn mươi cây số.
Sau đó biến mất đúng thời điểm vụ tai nạn xảy ra.
"Tra cho tôi."
Thần Phong nói.
"Tra tất cả những ai có động cơ hãm hại tôi."
Trần Kiệt gật đầu.
"Vâng."
Anh ta vừa quay người định đi thì Thần Phong bất ngờ hỏi:
"Nhược Hà đang ở đâu?"
Trợ lý khựng lại.
"Thưa ngài... Tô tiểu thư hiện đang tham dự cuộc họp với nhóm cổ đông bên Đông Hải."
Ánh mắt Thần Phong chợt tối xuống.
Bởi đúng nhóm cổ đông đó chính là những người hưởng lợi nhiều nhất nếu anh biến mất.
Một ý nghĩ đáng sợ bắt đầu hình thành.
Anh không muốn tin.
Nhưng những mảnh ghép đang dần khớp lại.
Bên ngoài cửa kính, bầu trời thành phố phủ đầy mây đen.
Một cơn giông lớn đang kéo đến.
Và Thần Phong biết.
Cuộc sống bình yên ở An Bình đã thực sự kết thúc.
Điều đang chờ anh phía trước không còn là tình yêu.
Mà là một cuộc chiến.
Một cuộc chiến đủ sức phá hủy cả đế chế Lục thị.
Và có thể cướp đi người con gái anh yêu thêm một lần nữa.