Mưa bên ngoài Thính Vũ Lâu càng lúc càng nặng hạt, những giọt nước đập liên hồi vào mái ngói lưu ly phát ra âm thanh lộp bộp, như tiếng thúc giục của tử thần. Trong gian phòng rộng lớn ở tầng ba, ánh nến lung linh hắt những bóng đen dài ngoằn ngoèo lên bức tường gỗ óc chó.
Thi thể của Thừa tướng Thẩm Quân Hoài vẫn nằm bất động, máu đen nơi thất khiếu đã bắt đầu đông cứng lại, tỏa ra một mùi tanh nồng đặc quánh lấn át cả hương trà Long Tỉnh thoang thoảng ban nãy.
Dạ Vô Lăng đứng khoanh tay giữa căn phòng, đôi mắt sắc lẹm của anh không bỏ sót bất kỳ một chi tiết nhỏ nào. Ánh mắt anh dừng lại ở một điểm kỳ quái: chiếc ngọc bội khảm vàng hình rồng cuộn đeo trước ngực Thẩm Quân Hoài.
Khi anh tiến lại gần, mùi hương thảo mộc thanh khiết từ miếng ngọc bốc lên nồng nàn, nhưng điều lạ là, phần rìa bằng vàng khảm xung quanh ngọc bội dường như có dấu hiệu bị xỉn màu một cách bất thường, chuyển sang sắc tím nhạt.
"Đại nhân," tiếng của thuộc hạ từ Hình bộ vang lên phá vỡ bầu không khí im lặng, "chúng ta đã lục soát khắp người ba nghi phạm, không tìm thấy bất kỳ gói thuốc độc hay mật thất nào khác. Thính Vũ Lâu hoàn toàn bị bao vây, không một con ruồi nào có thể bay lọt."
Dạ Vô Lăng khẽ xua tay, ra hiệu cho thuộc hạ lui ra ngoài cửa. Anh quay lại nhìn ba con người đang quỳ dưới đất. Bản năng của một đại bổ đầu dày dạn kinh nghiệm bảo anh rằng, câu trả lời không nằm ở những nơi dễ thấy, mà ẩn giấu ngay trong chính những thói quen hằng ngày của nạn nhân.
"Diệp Cô Thành," Dạ Vô Lăng đột ngột lên tiếng, giọng trầm thấp nhưng áp lực nặng nề, "ngươi nói ngươi pha trà bằng nước suối lấy từ đỉnh Ngọc Tuyền. Lúc ngươi đun nước, có nhận ra điều gì bất thường từ phía Thừa tướng không?"
Anh quay phắt lại nhìn Tần Tang: "Tần Tang cô nương, những hạt bột mịn màu trắng rơi dưới thảm nơi cô nương quỳ lúc nãy là thứ gì?"
Tần Tang nghe hỏi liền giật mình, khuôn mặt xinh đẹp cắt không còn một giọt máu. Nàng quỳ sụp xuống, hai tay ôm mặt khóc nức nở: "Đại nhân bớt giận! Đó... đó chỉ là phấn dưỡng nhan của tiểu nữ mà thôi.
Vì ngón tay tiểu nữ bị đứt dây đàn rất đau, tiểu nữ thường xoa một chút bột trân châu trộn với sáp ong lên tay để giảm đau và giữ cho ngón tay mềm mại khi gảy đàn. Tiểu nữ tuyệt đối không bỏ độc!"
Dạ Vô Lăng bước tới, nhặt một ít bột trắng trên thảm, xoa nhẹ giữa hai đầu ngón tay. Quả thực đó là bột trân châu thượng hạng có độ bám dính cao. Nhưng điều khiến anh chú ý là ngón tay đang rỉ máu của Tần Tang. Vết thương do dây đàn cứa vào khá sâu, mảng máu đỏ tươi tương phản hoàn toàn với vũng máu đen ngòm của Thẩm Quân Hoài.
Nếu Thẩm Quân Hoài chết vì độc dược ngấm qua đường ăn uống, tại sao máu từ miệng lão lại đen kịt như mực, trong khi kim bạc thử độc trong cuống họng lại không hề đổi màu? Câu hỏi này như một bức tường đá lớn chặn đứng mọi hướng suy luận logic.
Anh liếc mắt sang gã sai vặt câm điếc A Phúc. Gã vẫn đang run rẩy, đôi mắt dại khờ liên tục nhìn về phía chiếc ngọc bội trên ngực vị Thừa tướng đã khuất, rồi lại dùng hai tay ôm lấy ngực mình, làm điệu bộ như đang khó thở và muốn giật phăng chiếc áo ra.
Hành động kỳ quái của gã lặp đi lặp lại nhiều lần khiến Dạ Vô Lăng nảy sinh một nghi vấn lớn.
"A Phúc, ngươi muốn nói gì về chiếc ngọc bội đó?" Dạ Vô Lăng bước tới trước mặt gã câm.
A Phúc ú ớ, gật đầu lia lịa. Gã chỉ vào mũi mình, rồi chỉ vào chiếc ngọc bội, sau đó làm động tác thổi phù một cái, giả vờ như có một làn khói vô hình đang bốc lên từ đó.
Một tia sáng xé toạc màn sương mù trong tâm trí Dạ Vô Lăng. Anh lập tức rút khăn tay, cẩn thận tháo chiếc ngọc bội khảm vàng hình rồng cuộn ra khỏi người Thẩm Quân Hoài. Ngay khi chiếc ngọc bội vừa rời khỏi cơ thể nạn nhân, Dạ Vô Lăng cảm thấy lòng bàn tay mình hơi tê rại, mặc dù đã cách một lớp vải lụa dày.
Anh mang chiếc ngọc bội đến bên bàn đá, rót một chén nước trà Long Tỉnh nóng hổi còn nghi ngút khói, rồi thản nhiên hơ chiếc ngọc bội lên trên làn hơi nước đang bốc lên.
Một hiện tượng hãi hùng xảy ra. Khi hơi trà nóng chạm vào bề mặt ngọc bội, những tia khói màu tím nhạt bỗng nhiên bốc lên, hòa vào không khí tỏa ra một mùi hương thảo mộc nồng nặc, giống hệt mùi vị nồng gắt mà Diệp Cô Thành đã ngửi thấy lúc Thẩm Quân Hoài chuẩn bị uống trà.
"Thì ra là thế!" Dạ Vô Lăng trầm giọng thốt lên, ánh mắt anh lộ rõ vẻ thấu suốt. "Chất độc không nằm trong trà, cũng không nằm trong lư hương. Chất độc được ẩn giấu ngay trong chiếc ngự ban ngọc bội này!"