Cả căn phòng bỗng chốc rơi vào một trạng thái tĩnh lặng đến đáng sợ khi nghe lời tuyên bố của Dạ Vô Lăng. Ba nghi phạm ngơ ngác nhìn nhau, dường như chính họ cũng không ngờ rằng thứ lấy mạng vị Thừa tướng quyền lực lại là vật bất ly thân của lão ta.
"Dạ bổ đầu, ngọc bội này là ngự ban của Tiên hoàng, Thừa tướng đã đeo nó suốt mười năm qua, tại sao đến tận đêm nay mới phát tác?" Diệp Cô Thành lên tiếng hỏi, giọng điệu mang theo sự hoài nghi.
Dạ Vô Lăng đặt chiếc ngọc bội xuống bàn, ánh mắt anh quét qua ba người, dừng lại ở Tần Tang và Diệp Cô Thành: "Bởi vì đây là một loại độc dược vô cùng tinh vi có nguồn gốc từ vùng Miêu Cương, gọi là Phệ Hồn Tán.
Loại độc này ở thể rắn không có hại, thậm chí còn tỏa ra mùi hương thảo mộc giúp định thần. Nó có thể bám trên bề mặt ngọc thạch hàng chục năm mà không hề biến chất. Tuy nhiên, điểm chí mạng của Phệ Hồn Tán là nó cực kỳ mẫn cảm với nhiệt độ cao và một loại dung môi đặc biệt."
Anh chỉ tay vào chén trà Long Tỉnh: "Dung môi đó chính là tinh dầu có trong lá trà Long Tỉnh thượng hạng được pha ở một nhiệt độ chuẩn xác. Khi Thẩm Thừa tướng ngửa cổ thổi hơi trà, hơi nước nóng mang theo tinh dầu trà bốc lên, phả thẳng vào chiếc ngọc bội trước ngực lão.
Phệ Hồn Tán gặp hơi trà nóng lập tức hóa thành một loại khí độc không màu, đi thẳng vào mũi và miệng của nạn nhân khi lão hít thở. Nó làm đông cứng mạch máu và phá hủy nội tạng trong vòng mười nhịp thở, khiến nạn nhân thất khiếu lưu huyết mà chết. Vì độc đi vào qua đường hô hấp chứ không qua đường tiêu hóa, nên kim bạc thử trong cuống họng hoàn toàn không có tác dụng!"