Sự nghi ngờ như một loại độc tố lan nhanh trong bầu không khí ngột ngạt của căn phòng bê tông.
Tất cả bốn người đều đã bị bóc trần quá khứ.
Trần Đại vì tham tiền mà hại chết công nhân.
Lê Minh Nam vì sự điên rồ y khoa mà biến bệnh nhân thành vật thí nghiệm.
Hà Phương gây tai nạn bỏ chạy.
Và Minh — một cựu cảnh sát mang trong mình mối thù sâu sắc với kẻ đã sát hại vợ mình.
"Suy luận của bác sĩ Nam rất có lý đấy," Trần Đại lùi lại sát tường, ánh mắt đảo liên tục giữa Minh và ba người còn lại.
"Một kẻ mất đi người yêu thương nhất dễ bị tha hóa nhất. Mày đã đuổi theo Nhện Đen suốt ba năm, liệu mày có bị tâm lý biến thái của hắn làm cho phát điên, rồi tự nhận mình là hắn để đi 'trừng phạt' những kẻ tội đồ như chúng tao không?!"
"Tôi không phải là Nhện Đen!" Minh đập mạnh tay xuống bàn, giọng nói đanh thép xé tan sự nghi ngờ.
"Nếu tôi là kẻ đứng sau, tôi dại gì lại đưa mình vào căn phòng này, tự đeo chiếc mặt nạ không thể tháo và đối mặt với nguy cơ chết vì khí độc Sarin? Đừng để kẻ thủ ác thực sự dắt mũi!"
"Vậy thì giải thích đi!" Hà Phương sụt sịt, chỉ tay vào chiếc đĩa kim loại.
"Tại sao hồ sơ của anh lại khác biệt hoàn toàn với ba người chúng tôi? Tại sao kẻ đứng sau lại nhắc đến vụ án của vợ anh?"
"Bởi vì..." Minh chậm rãi bình tĩnh lại, trí óc của một cảnh sát hình sự giàu kinh nghiệm bắt đầu hoạt động hết công suất.
"Bởi vì vụ án của vợ tôi là chìa khóa của toàn bộ trò chơi này. Nhìn kỹ vào năm vụ án được nhắc đến trong hồ sơ của chúng ta đi!"
Ba người còn lại chết lặng.
Những mảnh ghép rời rạc trong quá khứ của họ đột nhiên xâu chuỗi lại thành một bức tranh kinh hoàng.
"Ý anh là..." Hà Phương run rẩy thốt lên.
"... Vợ anh chết không phải vì ngẫu nhiên? Cô ấy đã vô tình chạm vào lợi ích của tất cả chúng ta?"
"Đúng vậy!" Minh khẳng định, ánh mắt rực lên sự kiên định.
"Sát Thủ Nhện Đen không phải là một kẻ sát nhân vô tung vô ảnh xuất hiện từ hư không. Hắn là kẻ được thuê, hoặc là kẻ đứng ra bảo vệ cho chuỗi tội ác của một tổ chức! Vợ tôi đã tìm ra danh tính của hắn, nên cô ấy bị thủ tiêu."
"Và bốn người chúng ta có mặt ở đây tối nay..." Lê Minh Nam tiếp lời, ánh mắt lóe lên sự nhận thức cay đắng, "... là vì kẻ đứng sau muốn xóa sạch mọi dấu vết cuối cùng. Hắn đưa chúng ta vào đây, ép chúng ta tự cắn xé lẫn nhau, tự bóc trần tội lỗi của nhau để khi khí độc xả ra, cảnh sát sẽ kết luận đây là một vụ thanh toán nội bộ của các tội phạm!"
*Rè... rè...*
Chiếc loa trên trần nhà bất ngờ phát ra tiếng động rùng rợn.
Giọng nói biến âm tàn nhẫn lại vang lên, cắt đứt cuộc thảo luận:
*"Đái trí rất sắc bén, thám tử Minh. Anh đã tìm ra sự liên kết giữa năm vụ án. Nhưng tiếc rằng, thời gian không chờ đợi sự thật."*
*"Hãy nhìn lên tường. Thời gian dành cho sự suy đoán đã hết. Mười phút cuối cùng bắt đầu!"*
Chiếc đồng hồ điện tử trên tường nhấp nháy liên hồi, chữ số chuyển sang màu đỏ sẫm đáng sợ: **00:09:59... 00:09:58...**
*"Trong mười phút này, hệ thống bình chọn sẽ mở. Mỗi chiếc ghế đều có một nút nhấn màu đỏ dưới thành ghế. Các vị phải nhấn nút chọn ra kẻ mang mặt nạ là Sát Thủ Nhện Đen."*
*"Gợi ý cuối cùng dành cho các vị: Sát Thủ Nhện Đen chưa bao giờ đứng ngoài căn phòng này. Hắn đang ngồi ngay trên một trong bốn chiếc ghế kia, đeo chiếc mặt nạ da, và giả vờ là một nạn nhân vô tội."*
Lời thông báo vừa dứt khiến bầu không khí vốn đã căng thẳng nổ tung như một quả bom nhiệt lượng.
Gã sát thủ biến thái... đang ngồi ngay giữa họ!
Hắn là một trong bốn người đang hiện diện, cùng đeo mặt nạ, cùng giải mã hồ sơ từ đầu đến giờ!
Trần Đại lập tức lùi phắt lại, rút chiếc xi-ranh chứa dung dịch trong suốt trên bàn lên, chĩa về phía ba người còn lại như một vũ khí:
"Đừng có lại gần tao! Một trong ba người các người là con quỷ đó!"
Hà Phương khóc ôm đầu gục xuống ghế, thân thể run rẩy không kiểm soát.
Lê Minh Nam vẫn đứng khoanh tay, đôi mắt sâu thẫm đằng sau chiếc mặt nạ đán giá từng người một cách tàn nhẫn.
Minh nhắm mắt lại trong ba giây.
Não bộ anh phân tích lại toàn bộ diễn biến từ khi tỉnh dậy: hành động của Trần Đại, thái độ của Hà Phương, sự điềm tĩnh bất thường của Lê Minh Nam, và cả những chi tiết nhỏ nhất trong quá trình giải mã hồ sơ.
"Nhện Đen..." Minh mở mắt ra, nhìn thẳng vào một người trong số họ.
"Tôi biết mi là ai rồi."