Lời tuyên bố của Minh xé tan sự tĩnh lặng chết chóc trong căn phòng bê tông.
Ba cặp mắt đằng sau những chiếc mặt nạ da lập tức đổ dồn về phía anh.
Con số trên tường vẫn đếm ngược từng giây dồn dập: **00:08:45... 00:08:44...**
"Mày... mày nói cái gì?!" Trần Đại gầm lên, bàn tay nắm chặt chiếc xi-ranh thủy tinh run rẩy dữ dội.
"Mày đã biết nó là ai sao? Nói mau! Rút cuộc gã quỷ gian ác đó là kẻ nào trong chúng tao?!"
Hà Phương ngẩng khuôn mặt nhạt nhòa nước mắt lên, ánh mắt chan chứa sự hy vọng lẫn sợ hãi:
"Anh Minh... xin anh... cứu chúng tôi với! Khí độc sắp bị xả ra rồi!"
Minh không trả lời ngay.
Anh chậm rãi bước quanh chiếc bàn sắt, đôi mắt sắc lẹm như lưỡi dao soi xét từng chuyển động nhỏ nhất của người đàn ông đang ngồi khoanh tay điềm tĩnh ở góc bàn — Lê Minh Nam (số Four).
"Từ khi tỉnh dậy trong căn phòng này," Minh bắt đầu cất giọng trầm thấp, chuẩn xác của một cựu cảnh sát hình sự.
"Tất cả chúng ta đều hoảng loạn. Trần Đại lao vào đập cửa. Hà Phương khóc lóc co quắp. Tôi thì ho sặc sụa và cuống cuồng tìm cách tháo mặt nạ. Duy chỉ có một người... hoàn toàn không có phản ứng sinh lý tự nhiên của một nạn nhân bị bắt cóc."
Minh dừng lại ngay trước mặt Lê Minh Nam, chỉ tay vào hắn:
"Anh tỉnh dậy rất nhanh, không hề ngơ ngác, không hề cố tháo chiếc mặt nạ dính chặt trên mặt. Anh lẳng lặng quan sát cấu trúc căn phòng, nhận diện chất liệu bê tông và độ dày của cánh cửa thép một cách thành thục — như thể anh đã quá quen thuộc với thiết kế của những căn phòng ngầm tàn nhẫn này."
Lê Minh Nam khẽ nhếch môi đằng sau lớp mặt nạ da, ánh mắt không một chút dao động:
Căn phòng chìm vào sự tĩnh lặng rợn người.
Trần Đại và Hà Phương bàng hoàng nhận ra chi tiết vô cùng phi lý đó.
"Và điều quan trọng nhất..." Minh ghé sát lại gần Lê Minh Nam, ánh mắt rực lên ngọn lửa căm hờn.
"... Trong bản tóm tắt hồ sơ của anh, kẻ đứng sau viết rằng anh đã làm chết năm bệnh nhân trong phòng thí nghiệm. Nhưng khi anh biện bạch, anh lại thốt ra một câu: *'Sự hy sinh của họ đã giúp tìm ra công thức thuốc mới'*. Anh chưa từng nhìn vào chi tiết kết quả nghiên cứu trong tập hồ sơ trống, nhưng anh lại biết chính xác lý do biện hộ đó!"
"Bởi vì..." Minh gằn giọng từng chữ.
"... Bản hồ sơ đó do chính tay mi viết ra để ngụy tạo cho bản thân một quá khứ tội lỗi, hòng hòa nhập vào nhóm bốn người chúng ta!"
*TÍCH! TÍCH! TÍCH!*
Đồng hồ đếm ngược nhảy về số **00:05:00**.
Sự điềm tĩnh trên khuôn mặt của Lê Minh Nam (số Four) bắt đầu rạn nứt.
Đôi mắt sâu thẫm đằng sau khe hở mặt nạ của hắn nheo lại, lộ ra một tia sáng ma quái, tàn nhẫn và lệch lạc.
Hắn chậm rãi buông hai tay đang khoanh trước ngực xuống, tựa lưng vào thành ghế da, bật ra một tiếng cười rải rác qua bộ lọc âm:
"Hahaha... Bái phục. Quả không hổ danh là thám tử xuất sắc nhất của đội điều tra đặc biệt năm xưa."
Hà Phương thốt lên một tiếng gào thét kinh hãi, vội vã bò lùi ra xa khỏi Lê Minh Nam.
Trần Đại giơ chiếc xi-ranh lên, run rẩy gào lên:
"Mày... Mày thực sự là Sát Thủ Nhện Đen?!"
"Sát thủ? Cái tên đó thật tầm thường," Lê Minh Nam cất giọng, không còn giấu giếm vẻ biến thái khét tiếng của mình nữa.
"Tôi là kẻ thanh trừng. Ba năm trước, vợ của anh — nhà báo Minh — đã tìm ra chân tướng về một mạng lưới tội phạm thượng tầng. Cô ấy quá thông minh, và tôi buộc phải loại bỏ cô ấy. Những kẻ như Trần Đại, Hà Phương... chỉ là những con cờ bẩn thỉu mà tôi tận dụng để che đậy vết máu."
Hắn đứng dậy, chỉnh lại chiếc áo cardigan, nhìn chiếc đồng hồ đếm ngược chỉ còn **00:03:15**:
"Nhưng anh biết điều gì thú vị nhất không, Minh? Dù anh có đoán ra danh tính của tôi, anh vẫn không thể thắng được trò chơi này."
"Mi có ý gì?!" Minh siết chặt nắm đấm.
Lê Minh Nam mỉm cười độc ác:
"Mật mã bình chọn trên bàn yêu cầu sự 'đồng thuận tuyệt đối' của cả bốn người. Chỉ cần tôi không tự nhấn nút bình chọn chính mình, hệ thống sẽ kết luận chúng ta không đạt được sự đồng thuận. Khi thời gian về số 0, khí độc Sarin vẫn sẽ bơm tràn vào đây. Tất cả chúng ta sẽ cùng chết!"
"Mày là một con quỷ điên rồ!" Trần Đại gào lên, điên cuồng lao vào Lê Minh Nam với chiếc xi-ranh trong tay.
Nhưng Lê Minh Nam - một kẻ sát nhân biến thái đã qua huấn luyện - nhanh như một con nhện độc.
Hắn né sang một bên, vung tay đấm mạnh vào gáy Trần Đại khiến người đàn ông đô con gục xuống sàn bê tông, chiếc xi-ranh văng ra xa.
"Còn hai phút," Lê Minh Nam nhìn Minh với vẻ thách thức tột cùng.
"Trò chơi này ngay từ đầu đã là một nấm mồ không có lối thoát. Anh đã tìm ra sự thật, nhưng sự thật đó sẽ cùng anh chìm vào hư vô dưới làn khí độc!"