Không khí trong căn phòng ngầm dường như đọng lại.
Thời gian đếm ngược trên tường hiển thị những con số màu đỏ rực đầy đe dọa: **00:01:59... 00:01:58...**
Trần Đại ôm đầu nằm đau đớn trên sàn nhà.
Hà Phương gục đầu vào góc tường, tiếng khóc nức nở tuyệt vọng vang lên trong vô vọng.
Lê Minh Nam đứng sừng sững giữa phòng, nụ cười ngạo mạn đằng sau chiếc mặt nạ da như một bản án tử hình dành cho tất cả mọi người.
"Bình chọn đi, thám tử Minh," Lê Minh Nam giễu cợt, chỉ tay vào chiếc nút bấm màu đỏ dưới thành ghế của Minh.
"Anh có ba mươi giây để nhấn nút chỉ định tôi. Nhưng như tôi đã nói, tôi sẽ không bao giờ nhấn nút tự sát. Trò chơi này được thiết kế để không một ai có thể bước ra khỏi đây sống sót!"
Minh vẫn đứng yên tại chỗ.
Gương mặt đằng sau chiếc mặt nạ của anh không hề tỏ ra hoảng loạn hay tuyệt vọng như Lê Minh Nam kỳ vọng.
Ngược lại, đôi mắt của Minh rực lên một ánh sáng vô cùng tỉnh táo và bí ẩn.
"Anh cười cái gì?!" Lê Minh Nam nhíu mày, sự ngạo mạn trên gương mặt hắn bắt đầu xuất hiện một vệt gợn sóng nghi ngờ.
"Tôi cười vì sự tự ngạo của mi, Lê Minh Nam," Minh chậm rãi cất giọng, bước lại gần chiếc bàn sắt.
"Mi tự nhận mình là kẻ điều khiển trò chơi, là kẻ tạo ra quy tắc. Nhưng mi đã quên mất một điều cốt lõi: Mi là một kẻ biến thái có tính cách cầu toàn đến mức bệnh trĩu."
"Mi đeo mặt nạ không phải để giấu thân phận với chúng tôi, mà để ngụy trang. Trong túi áo của mi có một chiếc xi-ranh chứa chất kháng khí độc Sarin trong vòng mười phút, và chiếc khóa gáy của mi có thể tự động bật ra bằng vân tay của mi khi khí độc bắt đầu xả!"
"Mi định giả vờ chết cùng chúng tôi, chờ khí độc tan rồi tự mở cửa thoát ra ngoài!"
Lê Minh Nam chết lặng.
Toàn bộ kế hoạch tẩu thoát tinh vi được hắn chuẩn bị tỉ mỉ suốt nhiều tháng qua đã bị Minh bóc trần hoàn toàn chỉ trong vài phút ngắn ngủi.
**00:00:45... 00:00:44...**
"Nhưng mi đã tính sai một nước cờ cuối cùng," Minh nói, giọng nói tràn ngập sự uy nghiêm của pháp luật.
"Mi nghĩ rằng mi là kẻ duy nhất điều khiển trò chơi này sao?"
Minh thò tay vào trong túi quần mình, rút ra một chiếc điều khiển từ xa nhỏ bằng hộp quẹt — thứ mà anh đã bí mật lấy được từ khi tỉnh dậy.
"Anh... anh lấy thứ đó ở đâu?!" Lê Minh Nam biến sắc, bước lùi lại một bước.
"Ba ngày trước, đội điều tra của chúng tôi đã khoanh vùng được hang ổ của mi," Minh mỉm cười lạnh gắt.
"Tôi đã chủ động để bản thân bị mi bắt cóc, đưa vào đây để thu thập toàn bộ lời thú tội trực tiếp từ miệng mi — kẻ sát nhân Nhện Đen đã lẩn tránh pháp luật suốt ba năm qua!"
"Chiếc điều khiển này không phải của mi. Nó là thiết bị kích hoạt sóng vô tuyến định vị mà tôi đã mang theo. Bên ngoài căn phòng này, toàn bộ lực lượng cảnh sát cơ động đã vây hãm toàn bộ hầm ngầm này từ mười phút trước!"
*BÙM!*
Một tiếng nổ lớn chấn động từ phía cánh cửa thép nguyên khối vang lên.
Bề mặt kim loại dày cộp bị chấn động bởi mìn phá cửa của lực lượng đặc nhiệm.
Khói bụi và ánh sáng từ bên ngoài tràn vào căn phòng ngầm tối tăm.
Lê Minh Nam hoảng loạn, rống lên một tiếng điên cuồng, rút chiếc xi-ranh chứa chất độc trên bàn lao về phía Minh nhằm liều mạng sống chết.
Nhưng Minh đã chuẩn bị sẵn.
Anh né người sang bên, thực hiện một thao tác võ thuật cảnh sát nhuần nhuyễn: gạt tay, khóa gáy và quật ngã tên sát thủ biến thái xuống sàn bê tông.
Chiếc xi-ranh độc văng ra xa, vỡ tan tành trên sàn nhà.
Cánh cửa thép bị hất văng hoàn toàn.
Các chiến sĩ cảnh sát cơ động trang bị vũ khí tận răng lao vào, khống chế toàn bộ hiện trường, đè chặt Lê Minh Nam xuống sàn nhà.
Đồng hồ trên tường dừng lại ở con số **00:00:03**.