Từ sau đêm hôm đó, danh tiếng của Lục Mạn Châu nổi rần rần khắp vương phủ. Từ một nha hoàn nhóm lửa bị xem thường, nàng nghiễm nhiên trở thành đầu bếp riêng của Nhiếp Chính Vương, có toàn quyền sử dụng gian bếp phụ.
Tuy nhiên, việc này lại khiến quản bếp cũ và vài người trong bếp ghen ăn tức ở.
Sáng hôm sau, khi Lục Mạn Châu bước vào bếp để chuẩn bị điểm tâm cho Vương gia, nàng phát hiện ra toàn bộ nguyên liệu tươi ngon đều đã bị mang đi hết. Trên kệ chỉ còn lại vài quả trứng gà, chút bột mì thô và một ít rau cải ngọt.
Gã quản bếp khoanh tay đứng tựa cửa, mỉa mai: "Lục đại đầu bếp, hôm nay kho tổng chưa kịp nhập hàng mới. Ngươi tài giỏi như vậy, chắc chỉ với ít bột mì này cũng làm hài lòng Vương gia được nhỉ?"
Lục Mạn Châu chỉ khẽ mỉm cười. Trong giới ẩm thực đỉnh cao, một đầu bếp giỏi không phải là người chỉ biết dựa vào nguyên liệu đắt tiền, mà là người biết biến những thứ đơn giản nhất thành nghệ thuật.
Nàng bắt tay vào làm việc. Nàng rây bột mì thật kỹ, đập lòng đỏ trứng gà vào rồi nhào bột bằng tay.
Nhờ kỹ thuật nhồi bột chuẩn xác, khối bột nhanh chóng trở nên dẻo mịn, đàn hồi tốt. Nàng cán mỏng bột, dùng dao cắt thành những sợi mì tươi đều đặn.
Tiếp theo, nàng phi thơm chút hành tỏi, cho rau cải vào xào nhanh trên lửa lớn để giữ độ giòn và màu xanh tươi. Nàng tự tay pha chế một bát nước sốt đặc biệt từ nước tương, chút đường, giấm thanh và gia vị bí truyền.
Hắn ăn một mạch hết sạch đĩa mì, đến cả chút sốt dư cũng không để lại.
Đặt đũa xuống, Tiêu Dật Huyên lau miệng, ánh mắt nhìn Lục Mạn Châu đã bớt đi vài phần lạnh lẽo, thay vào đó là sự tò mò và tán thưởng: "Nghệ thuật nấu ăn của ngươi rất đặc biệt. Ngươi học những thứ này từ đâu?"
"Nô tỳ từ nhỏ đã yêu thích nấu nướng, tự mình mày mò sáng tạo ra thôi ạ," Lục Mạn Châu bình thản đáp.
Tiêu Dật Huyên gật đầu, đột nhiên cất giọng hỏi: "Gian bếp phụ có gặp khó khăn gì không?"
Lục Mạn Châu chớp mắt, không trực tiếp tố cáo mà thong thả nói: "Tâu Vương gia, nguyên liệu trong bếp vốn rất phong phú, chỉ là đôi khi việc vận chuyển hơi chậm trễ một chút. Nếu có thể, nô tỳ muốn tự mình chọn lựa nguyên liệu mỗi ngày."
Tiêu Dật Huyên thông minh kiệt xuất, làm sao không hiểu ý trong lời nói của nàng. Hắn lập tức gọi thị vệ thân tín vào:
"Trình Phong! Truyền lệnh của ta: từ nay Lục Mạn Châu toàn quyền quản lý việc thu mua và sử dụng nguyên liệu trong gian bếp. Kẻ nào cố tình gây khó dễ, lập tức đuổi khỏi phủ!"
Gã quản bếp đứng ngoài nghe thấy lệnh này thì mặt cắt không còn một giọt máu, run rẩy quỳ rạp dưới đất.
Lục Mạn Châu mỉm cười cúi đầu: "Tạ ơn Vương gia."
Nàng biết, bước đầu tiên trong hành trình chinh phục vị Vương gia khó tính này để bảo vệ cái cổ của mình đã thành công rực rỡ.