Mối quan hệ giữa Lục Mạn Châu và Tiêu Dật Huyên ngày càng trở nên gắn bó khăng khít. Trong vương phủ, từ trên xuống dưới ai nấy đều ngầm hiểu rằng Lục cô nương gian bếp phụ không đơn thuần chỉ là một đầu bếp, mà là người duy nhất có thể khiến vị Nhiếp Chính Vương lạnh như băng giá nở nụ cười và kiên nhẫn lắng nghe.
Thế nhưng, sự cưng chiều vượt mức của Tiêu Dật Huyên dành cho nàng lại vô tình khơi dậy sự đố kỵ từ những thế lực bên ngoài.
Đến kỳ Trung Thu, Hoàng cung tổ chức đại yến tiệc tiếp đón sứ thần các nước chư hầu. Đây là sự kiện trọng đại ảnh hưởng trực tiếp đến uy phong của triều đình.
Tai hại thay, ngay trước giờ bấm ngọ khai tiệc, vị Ngự đầu bếp trưởng của Hoàng cung đột nhiên mắc bệnh lạ, tay chân run rẩy không thể cầm dao. Đám quan lại Phụng Thường Tự hoảng hốt như kiến bò trên chảo nóng.
Giữa lúc bách quan đang rối loạn, một vị Thái úy thuộc phe đối lập với Tiêu Dật Huyên bước ra, vờ như tốt bụng đề xuất:
"Ta nghe đồn trong phủ Nhiếp Chính Vương có một vị nữ đầu bếp tài ba tuyệt diệu, có thể khiến Vương gia vốn kén ăn cũng phải khen ngợi không ngớt. Hay là cho gọi cô ta vào cung gánh vác đại yến lần này? Nếu cô ta làm tốt, đó là thể diện của Vương gia; còn nếu làm hỏng... thì chứng tỏ tay nghề đồn đại chỉ là hư danh, xúc phạm sứ thần!"
Đây rõ ràng là một cái bẫy nham hiểm. Yến tiệc cung đình yêu cầu hàng trăm món ăn cầu kỳ, khẩu vị các sứ thần lại vô cùng đa dạng và oái oăm.
Chỉ cần một món ăn không hợp khẩu vị hoặc chậm trễ giờ giấc, Lục Mạn Châu sẽ bị khép vào tội khi quân, kéo theo uy danh của Nhiếp Chính Vương bị tổn hại nghiêm trọng.
Khi thánh旨 truyền đến vương phủ, Tiêu Dật Huyên sa sầm nét mặt. Hắn đứng dậy, tay siết chặt chuôi kiếm, giọng lạnh như băng:
Lục Mạn Châu tiến vào Ngự thiện phòng của Hoàng cung. Bầu không khí nơi đây căng thẳng như chiến trường. Các phụ bếp, tỳ nữ chạy đôn chạy đáo, hỗn loạn không ai chỉ huy.
Lục Mạn Châu lập tức tiếp quản gian bếp. Nàng dùng phong thái uy nghiêm, dứt khoát của một tổng bếp trưởng ra lệnh: chia gian bếp thành bốn khu vực riêng biệt (khu sơ chế, khu nấu canh, khu xào nấu, khu tráng miệng), phân công nhiệm vụ rõ ràng cho từng người.
Sự chuyên nghiệp và bình tĩnh của nàng nhanh chóng lấy lại trật tự cho Ngự thiện phòng.
Để chinh phục khẩu vị của các sứ thần phương Bắc — những người vốn quen ăn thịt nướng đậm vị nhưng lại dễ bị ngấy — Lục Mạn Châu không làm các món sơn hào hải vị lối cũ. Nàng quyết định thực hiện món ăn sáng tạo mang tên: **"Bánh Nguyệt Quang Bạc Mịn"** (Bánh Trung Thu Tuyết Nhung Nhân Sầu Riêng Và Trà Xanh).
Nàng dùng bột nếp chín dẻo mịn nhào cùng nước cốt dừa tươi để làm phần vỏ bánh trắng muốt, mềm dẻo như dải lụa mùa thu.
Phần nhân bên trong là sự kết hợp tinh tế giữa vị ngọt béo ngậy thơm nồng của sầu riêng chín cây hòa quyện cùng vị đắng nhẹ, thanh mát của bột trà xanh nguyên chất.
Bánh không cần nướng qua lửa, giữ trọn độ tươi mát và mềm mại tan ngay trong miệng.
Khi mâm cỗ được dâng lên Điện Thái Hòa, giữa hàng loạt món thịt nướng béo ngậy, đĩa bánh trắng muốt tỏa ra làn hương thơm dịu mát của trà xanh và vị ngọt quyến rũ của quả tươi lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.
Vị sứ thần đại diện phương Bắc — một gã tướng mạo thô giáp nổi tiếng khó tính — tò mò cầm một chiếc bánh lên cắn một ngụm.
Lập tức, mắt gã trợn tròn kinh ngạc. Phần vỏ bánh mềm dẻo mát lạnh tan chảy trên đầu lưỡi, tiếp theo đó là vị ngọt béo ngậy đầy bùng nổ của nhân sầu riêng hòa quyện hoàn hảo với vị đắng thanh xua tan toàn bộ cảm giác ngấy mỡ của thịt nướng trước đó.
"Kỳ diệu! Thật là kỳ diệu!" Vị sứ thần đập bàn khen ngợi nức nở, "Trẫm đã đi khắp các nước, chưa từng được thưởng thức món tráng miệng nào tinh tế và tuyệt vời đến thế này! Hoàng đế bệ hạ, người làm ra món ăn này quả là một thiên tài!"
Cả điện yến tiệc ồ lên thán phục. Hoàng đế mỉm cười hài lòng, còn vị Thái úy bày mưu hại người thì mặt xám như tro tàn, không dám ho he một tiếng.
Tiêu Dật Huyên ngồi ở vị trí thượng tọa, nâng ly rượu lên nhấp một ngụm. Ánh mắt hắn nhìn về phía Lục Mạn Châu đang khiêm nhường đứng bên góc điện, lòng tràn ngập sự tự hào và kiêu hãnh. Cô gái của hắn, dù đi đến đâu cũng đều tỏa sáng rực rỡ như vì sao trên bầu trời đêm.