"Vu oan?" Giang Sở Dao khẽ nhếch môi cười lạnh. Nàng bước từng bước áp sát Giang Tuyết Nhi. "Giang Trắc phi, ngươi có biết vì sao canh độc của ngươi lại thất bại không? Vì ngươi quá ngu xuẩn. Ngươi dùng Đứt Ruột Kịch Độc bôi lên thành khay bạc để tránh bị phát hiện, nhưng loại độc đó khi tiếp xúc với bạc sẽ tạo ra một lớp màng màu xám vô hình. Ngươi nhìn lại ngón tay trỏ bên phải của ngươi đi, chỗ ngươi chạm vào khay bạc để bưng bê, làn da đã bắt đầu bong tróc và có màu tím đen nhẹ. Đó là biểu hiện của việc da tiếp xúc trực tiếp với độc tố liều cao hằng giờ liền mà chưa được rửa sạch!"
Giang Tuyết Nhi giật mình, vội vàng giấu bàn tay phải vào trong ống tay áo, nhưng hành động lúng túng, tràn ngập sự sợ hãi đó không thể thoát khỏi đôi mắt cáo già của Tiêu Thừa Húc. Hắn là người đa nghi, lập tức nắm lấy cổ tay Giang Tuyết Nhi kéo mạnh ra. Quả nhiên, trên đầu ngón tay trỏ của ả có một vệt màu tím đen mờ nhạt, làn da hơi rộp lên.
"Tuyết Nhi, chuyện này là thế nào?" Giọng Tiêu Thừa Húc lạnh xuống mười độ. Hắn sủng ái Giang Tuyết Nhi vì nghĩ ả là người dịu dàng, thánh thiện, nhưng hắn tuyệt đối không cho phép bất kỳ ai giở trò quỷ ngay dưới mũi mình.
"Bệ hạ... thần thiếp... thần thiếp bị oan... vệt này là do thiếp làm bánh nhuộm màu nhuỵ hoa..." Giang Tuyết Nhi quỳ sụp xuống, khóc lóc thảm thiết, thân hình run rẩy như cầy sấy.
Giang Sở Dao không để cho ả có cơ hội thở dốc, nàng quay sang Tiêu Thừa Húc, chắp tay nói: "Bệ hạ, thần thiếp biết bệ hạ ghét thần thiếp vì vụ việc đêm đăng cơ mười hai năm trước. Nhưng bệ hạ có bao giờ tự hỏi, tại sao một nữ tử trói gà không chặt như thần thiếp lại có thể tự mình vượt qua tầng tầng lớp lớp cấm vệ quân để bò lên giường của bệ hạ? Kẻ hạ dược bệ hạ đêm đó, và kẻ dẫn bệ hạ vào phòng để 'bắt gian tại trận' chính là phụ thân của Giang Tuyết Nhi và ả ta. Họ muốn dùng thần thiếp làm bàn đạp để đưa Giang Tuyết Nhi vào cung, sau đó triệt hạ thần thiếp để ả ngồi lên ngôi vị Hoàng hậu, độc chiếm hậu cung!"
"Ngươi có bằng chứng không?" Tiêu Thừa Húc nheo mắt, trong lòng hắn từ lâu đã có nghi vấn về vụ án năm xưa, nhưng vì thế lực của Giang tướng phủ quá lớn nên hắn chọn cách áp chế. Hôm nay, những lời của Giang Sở Dao như bóc trần toàn bộ sự thật phũ phàng đó.
"Bằng chứng nằm ngay trong người bệ hạ!" Giang Sở Dao tiến lại gần Tiêu Thừa Húc, đôi mắt nàng nhìn thẳng vào hắn đầy tự tin. "Mỗi khi trời đổ mưa giông hoặc lập đông, vùng ngực trái của bệ hạ sẽ nhói đau kinh khủng, hơi thở đứt quãng, nửa đêm hay bị giật mình tỉnh giấc và ra mồ hôi lạnh. Các thái y đều nói bệ hạ bị nội thương do chinh chiến, đúng không?"
Tiêu Thừa Húc chấn động thực sự. Căn bệnh này là bí mật quốc gia, chỉ có hắn và vài vị ngự y thân tín nhất biết được. Tại sao một nữ tử bị giam lỏng trong lãnh cung một năm qua như nàng lại có thể nói ra van vách không sai một chữ?
"Thực chất bệ hạ không phải bị nội thương, mà là bị trúng một loại mãn tính độc dược tên là Hoán Tâm Tán. Loại độc này do Giang tướng phủ bí mật tìm kiếm từ Tây Vực, hạ vào thức ăn của bệ hạ từ ba năm trước. Đêm đăng cơ đó, độc tính phát tác khiến bệ hạ mê man, mất đi lý trí nên mới bị họ dàn cảnh. Giang Tuyết Nhi mỗi tháng dâng cho bệ hạ một bát 'canh bổ giải tỏa mệt mỏi', thực chất trong bát canh đó có chứa một lượng rất nhỏ chất giảm đau để áp chế độc tính tạm thời, khiến bệ hạ lầm tưởng cơ thể mình khỏe lại nhờ nàng ta và ngày càng phụ thuộc vào nàng ta!"
"Con tiện nhân này! Ngươi ngậm máu phun người!" Giang Tuyết Nhi như một con rết bị giẫm phải đuôi, điên cuồng lao về phía Giang Sở Dao nhưng b_ị một tên hộ vệ của hoàng đế đá văng ra xa.
Tiêu Thừa Húc nhìn Giang Sở Dao, lòng bàn tay hắn run nhẹ. Hắn cảm nhận được vùng ngực trái của mình đúng là đang có một cơn đau âm ỉ bò lên. Hắn tiến lại gần nàng, giọng nói mang theo sự ép buộc tột cùng: "Nếu đúng như ngươi nói, trẫm trúng độc ba năm, tại sao đến nay vẫn chưa chết? Và ngươi, một phế vật chỉ biết khóc lóc, làm sao biết được những thứ này?"
Giang Sở Dao khẽ nhấc nửa khuôn mặt không bị bỏng lên, cười một cách ngạo nghễ: "Thần thiếp đã nói, thần thiếp được thần tiên báo mộng truyền dạy thần y thuật để về đòi lại công đạo. Hoán Tâm Tán sở dĩ chưa lấy mạng bệ hạ vì họ cần bệ hạ sống để phê chuẩn các sắc lệnh có lợi cho Giang gia. Nếu bệ hạ không tin, thần thiếp có thể châm một kim vào huyệt Đản Trung của bệ hạ ngay lập tức. Nếu m_áu chảy ra có màu tím đen và mùi tanh gắt, chứng tỏ lời thần thiếp nói không sai nửa lời. Nếu thần thiếp nói sai, bệ hạ cứ việc băm vằn thần thiếp ra trăm mảnh!"
Tiêu Thừa Húc nhìn thẳng vào đôi mắt trong vắt, tràn ngập sự tự tin và kiên định của Giang Sở Dao. Bản năng của một kẻ cầm quyền bảo hắn hãy tin nữ nhân này một lần. Hắn dang rộng hai tay, trầm giọng nói: "Được! Trẫm cho ngươi một cơ hội. Châm kim đi!"
Giang Sở Dao từ trong ống tay áo rút ra một cây kim thêu rỉ sét nhặt được dưới đất, nàng dùng lửa nến đốt khử trùng một cách điêu luyện, rồi bước tới trước ngực Tiêu Thừa Húc, dứt khoát đâm mạnh xuống.