"Trời ơi..." Đám thái giám và cung nữ xung quanh đồng loạt hít vào một hơi khí lạnh, sợ hãi lùi lại phía sau.
Mùi hương này, Tiêu Thừa Húc không hề xa lạ. Mỗi lần hắn dùng "canh tẩm bổ" của Giang Tuyết Nhi dâng lên, sau khi uống xong, hơi thở của hắn đều thoang thoảng mùi vị này, nhưng lúc đó hắn chỉ nghĩ đó là mùi đặc trưng của các loại dược liệu quý hiếm vùng Tây Vực. Giờ đây nhìn giọt máu đen kịch độc chảy ra từ chính cơ thể mình, sắc mặt vị thiên tử lập tức xám xịt, toàn thân bao phủ bởi một tầng nộ khí có thể hủy diệt cả giang sơn.
Hắn quay ngoắt lại nhìn Giang Tuyết Nhi, ánh mắt như muốn lột da xẻ thịt ả trắc phi tâm cơ: "Giang Tuyết Nhi! Ngươi còn gì để nói nữa không?"
Giang Tuyết Nhi nhìn thấy giọt máu đen kia thì hồn siêu phách lạc, ả biết mọi lời ngụy trang đêm nay đều đã sụp đổ hoàn toàn trước y thuật quỷ dị của Giang Sở Dao. ả bò lết đến chân Tiêu Thừa Húc, khóc lóc thảm thiết, đầu dập xuống nền gạch đến chảy máu: "Bệ hạ! Thần thiếp bị oan! Thiếp không biết gì về Hoán Tâm Tán cả! Là phụ thân... là phụ thân bảo thiếp mang canh đến cho bệ hạ uống, thiếp thật sự không biết trong đó có độc! Xin bệ hạ tha mạng!"
"Hừ, phụ thân ngươi mưu nghịch, ngươi cấu kết hạ độc thiên tử, tội đáng phân thây!" Tiêu Thừa Húc đá văng Giang Tuyết Nhi ra xa, lạnh lùng hạ chỉ: "Truyền chỉ của trẫm, tước bỏ danh hiệu Trắc phi của Giang Tuyết Nhi, giam vào Đại lao Hình bộ, nghiêm hình tra khảo! Đồng thời phát lệnh phong tỏa tướng phủ, nội bất xuất ngoại bất nhập, đợi trẫm đích thân định đoạt!"
"Bệ hạ! Bệ hạ tha mạng! Tỷ tỷ cứu muội với!" Tiêu Tuyết Nhi gào thét thảm thiết khi bị hai tên cấm vệ quân thô bạo lôi xềnh xệch ra ngoài.
Giang Sở Dao đứng khoanh tay đứng nhìn, trong mắt không có một chút thương hại. Nàng biết đây mới chỉ là bước đầu tiên trong kế hoạch đòi lại công đạo cho nguyên chủ. Kẻ thù thực sự đứng sau lưng Giang Tuyết Nhi là lão cáo già Giang thừa tướng và cả một mạng lưới thế lực chống lưng chốn triều đình.
Khi căn phòng lãnh cung chỉ còn lại hai người, Tiêu Thừa Húc quay sang nhìn Giang Sở Dao với một ánh mắt hoàn toàn khác. Không còn sự chán ghét, khinh bỉ của ngày xưa, mà thay vào đó là sự kiêng kị, tò mò và một chút rung động sâu kín trước khí chất ngạo nghễ của nàng. Hắn tiến lại gần, nhìn nửa khuôn mặt đầy sẹo bỏng của nàng, trầm giọng hỏi: "Ngươi nói ngươi được thần tiên báo mộng truyền dạy thần y? Giang Sở Dao, độc tố trong người trẫm, ngươi có thể giải được hoàn toàn không?"
Giang Sở Dao khẽ mỉm cười, nụ cười làm bừng sáng cả nửa khuôn mặt thanh tú còn lại của nàng: "Hoán Tâm Tán đã ngấm vào xương tủy bệ hạ suốt ba năm, muốn giải hoàn toàn không phải chuyện ngày một ngày hai. Cần phải kết hợp châm cứu bài độc hằng ngày và dùng các loại thảo dược đặc trị để thanh lọc máu. Trên đời này, ngoại trừ thần thiếp ra, không một thái y nào có thể giữ cho bệ hạ sống quá ba tháng nữa."
Nàng cố tình nói khuếch đại tính nghiêm trọng của độc tố để nắm giữ thế chủ động, biến bản thân thành bùa hộ mệnh duy nhất của hắn. Đối phó với một vị hoàng đế đa nghi và tàn nhẫn như Tiêu Thừa Húc, cách tốt nhất để sinh tồn không phải là cầu xin sự thương hại, mà là khiến hắn nhận ra giá trị không thể thay thế của mình.
Tiêu Thừa Húc nheo mắt nhìn nàng, sau một hồi im lặng kéo dài, hắn bất ngờ bật cười lớn, tiếng cười mang theo sự tán thưởng: "Tốt! Rất tốt! Giang Sở Dao, ngươi quả thực khiến trẫm phải ghé mắt nhìn lại. Từ hôm nay, trẫm khôi phục danh vị Du vương phi của ngươi, dọn ra khỏi lãnh cung, chuyển đến cung điện hoa lệ nhất hậu cung — Phượng Loan Điện. Trẫm giao tính mạng của trẫm vào tay ngươi, nếu ngươi chữa khỏi cho trẫm, vinh hoa phú quý, địa vị độc tôn hậu cung sẽ thuộc về ngươi. Nhưng nếu ngươi dám giở trò quỷ, trẫm sẽ khiến ngươi sống không bằng chết!"
"Thần thiếp tuân chỉ." Giang Sở Dao thản nhiên hành lễ, ánh mắt nàng lóe lên tia nhìn sắc bén. Nàng đã chính thức bước ra khỏi lãnh cung tăm tối, chuẩn bị bước vào một cuộc chiến vương quyền khốc liệt hơn gấp bội.