Căn phòng ngủ chính rộng hơn một trăm mét vuông chỉ có một chiếc giường đôi cỡ lớn ở trung tâm.
Ánh đèn ngủ dịu nhẹ chiếu hắt lên những bức tranh nghệ thuật đắt giá treo trên tường.
Thanh Hạ đứng trước cửa phòng tắm, trên người vẫn nguyên bộ quần áo jeans cứng nhắc từ ban ngày.
Cô nhìn chiếc giường ngập trong chăn đệm trắng muốt, rồi lại nhìn gã đàn ông đang thong thả lau tóc bằng khăn bông khô.
Thân hình vạm thạch của anh lấp ló sau chiếc áo khoác tắm màu xám thẫm.
"Tôi ngủ ở sofa phòng khách."
Thanh Hạ cất tiếng, giọng nói giữ vững sự khoảng cách lạnh lùng của một người làm công việc quay phim.
Doãn Thần dừng tay, quay đầu nhìn cô.
Ánh đèn ngủ màu cam nhạt chiếu lên làn da lúa mạch và đường xương quai xanh quyến rũ của anh.
"Chốt cửa căn hộ có kết nối trực tiếp với điện thoại của cánh nhà báo paparazzi."
"Chỉ cần cô bước ra khỏi phòng ngủ này, sáng mai tiêu đề 'Ảnh đế và vợ mới cưới ly thân ngay đêm đầu tiên' sẽ chễm trệ trên top tìm kiếm."
"Cô muốn công sức ký hợp đồng hồi chiều thành mây khói sao?"
Thanh Hạ mím chặt môi, đôi mắt trợn tròn nhìn gã đàn ông trước mặt.
Cô không ngờ sự kiểm soát của giới truyền thông lại gắt gao đến mức này.
"Ý anh là chúng ta phải ngủ chung giường?"
Doãn Thần khẽ bật cười, một tiếng cười trầm ấm, mang theo sự cưng chiều quái lạ.
Anh bước lại gần cô, từng bước chậm rãi nhưng mang theo khí thế áp bức mạnh mẽ của một kẻ luôn làm chủ khung hình.
Thanh Hạ vô thức lùi lại một bước, cho đến khi lưng cô chạm vào cánh cửa gỗ lạnh ngắt.
Sự chênh lệch chiều cao khiến cô hoàn toàn bị lọt thỏm trong bóng râm của anh.
Doãn Thần dừng lại ngay trước mặt cô, khoảng cách gần đến mức cô có thể ngửi thấy mùi hương gỗ tuyết tùng pha lẫn mùi thuốc lá nhạt trên cơ thể anh.
Anh cúi đầu, ghé sát vào tai cô, hơi thở nóng hổi phả vào làn da nhạy cảm nơi vành tai.
"Đạo diễn Lưu, cô từng xem bộ phim 'Đêm Cuối Cùng Ở Thượng Hải' của tôi chưa?"
Thanh Hạ hơi ngẩn người, hai tay vô thức bấu chặt lấy vạt áo: "Chưa... tôi không xem phim giải trí."
"Vậy sao?" Doãn Thần thì thầm, giọng nói ngọt ngào tựa như chiếc bẫy êm ái nhất.
"Trong bộ phim đó, nhân vật của tôi từng nói với người phụ nữ anh ấy yêu một câu..."
"'Nếu em đã bước vào căn phòng này, thì dù là thiên đàng hay địa ngục, em cũng phải đi cùng tôi.'"
Thanh Hạ sững sờ, tim cô thình lình nảy lên một nhịp dồn dập không kiểm soát.
Đó là một câu thoại vô cùng sên súa trên phim, nhưng khi được phát ra từ khuôn miệng của Phó Doãn Thần ở khoảng cách này...
Nó lại mang một sức hút ma mị đến mức rút cạn không khí xung quanh.
"Anh... anh đang diễn xuất đấy à?" Thanh Hạ cố gắng giữ giọng mình không run rẩy.
Doãn Thần ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào đôi mắt đang rối loạn của cô.
Ánh mắt anh lúc này không còn sự mệt mỏi của ban chiều, mà rực cháy một ngọn lửa đầy chiếm hữu.
"Đạo diễn Lưu, cô là đạo diễn..."
"Chẳng lẽ cô không phân biệt được đâu là diễn xuất, đâu là cảm xúc thật sao?"
Anh đưa tay lấy chiếc chăn mỏng trên giường, nhẹ nhàng đắp lên bờ vai đang run nhẹ của cô rồi quay lưng đi về phía nửa giường bên kia.
"Ngủ đi, tôi không ăn thịt cô đâu."
"Ít nhất là trong đêm nay."
Thanh Hạ đứng ngốc nghếch tại chỗ, lồng ngực phập phồng theo từng nhịp thở không đều.
Cô cẩn thận trèo lên góc giường bên kia, cố gắng giữ khoảng cách xa nhất có thể với anh.
Nhưng mùi hương tuyết tùng mê hoặc cứ quanh quẩn nơi sống mũi làm cô không sao chợp mắt nổi.
Doãn Thần nằm bên cạnh, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười đắc ý trong bóng tối.
Thanh Hạ nhận ra, bản hợp đồng hôn nhân này có lẽ không đơn giản như cô từng nghĩ.
Và gã ảnh đế này... dường như đã nhắm trúng cô từ rất lâu trước khi buổi tối hôm nay bắt đầu.