Trình Hạo cảm thấy sống lưng lạnh buốt.
Anh chưa từng nói tên mình.
Chưa từng gặp cô gái này.
Vậy tại sao cô lại biết?
Trong căn hộ yên tĩnh, tiếng đồng hồ treo tường vang lên từng nhịp nặng nề.
Tích.
Tích.
Tích.
Cô gái vẫn ngồi trước cây đàn piano, đôi mắt đen láy nhìn thẳng về phía anh.
Không chớp mắt.
Giống như đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu.
"Anh biết tôi?"
Trình Hạo cố giữ bình tĩnh.
Cô gái khẽ cười.
"Không."
"Vậy tại sao cô biết tên tôi?"
"Tôi biết tất cả những người từng tới đây."
Trình Hạo khựng lại.
Một cảm giác khó chịu xuất hiện trong lòng.
"Tất cả những người từng tới đây?"
Cô gái gật đầu.
Ánh mắt thoáng buồn.
"Nhưng bây giờ họ không còn nữa."
---
Trình Hạo không hiểu.
Nhưng trực giác mách bảo rằng câu nói đó không hề đơn giản.
Anh bước thêm vài bước vào căn hộ.
Lần đầu tiên có cơ hội quan sát kỹ nơi này.
Nội thất mang phong cách rất cũ.
Giống như bị thời gian bỏ quên.
Trên bàn trà vẫn còn một tách trà đã nguội.
Bên cạnh là một quyển nhạc mở dang dở.
Mọi thứ giống như chủ nhân căn hộ chỉ vừa rời đi vài phút trước.
Nhưng lớp bụi phủ trên mặt bàn lại cho thấy điều ngược lại.
Giống như nơi này đã bị bỏ hoang hàng chục năm.
Hai cảm giác hoàn toàn trái ngược cùng tồn tại khiến Trình Hạo thấy khó chịu.
---
"Tôi tên Tô Vãn."
Cô gái bất ngờ lên tiếng.
Trình Hạo ngẩng đầu.
Cái tên này anh đã nghe từ Lão Trần.
Nữ nghệ sĩ piano chết trong vụ cháy hai mươi năm trước.
"Tô Vãn?"
Cô khẽ gật đầu.
"Xem ra anh đã điều tra."
Trình Hạo im lặng.
"Vậy cô thật sự là..."
"Tôi không biết mình là gì."
Tô Vãn nhìn xuống đôi bàn tay trắng nhợt của mình.
"Tôi chỉ nhớ mình luôn ở đây."
"Không thể rời khỏi nơi này."
---
Không khí lại rơi vào im lặng.
Một lúc sau.
Trình Hạo lấy hết can đảm hỏi:
"Những người từng tới đây..."
"Họ ở đâu?"
Nụ cười trên môi Tô Vãn biến mất.
Ánh mắt cô trở nên u ám.
"Anh nghĩ tôi đã giết họ?"
"Tôi không biết."
"Tôi không giết ai."
Giọng cô rất nhẹ.
Nhưng lần đầu tiên xuất hiện cảm xúc.
Là sự tủi thân.
"Tôi cũng muốn biết họ ở đâu."
---
Bất chợt.
Một tiếng động vang lên từ cuối hành lang căn hộ.
Cộc.