---
Rồi ông suýt đánh rơi điện thoại.
---
Trong sân.
---
Đứng đầy mèo.
---
Không phải vài chục con.
---
Mà hàng trăm con.
---
Kín từ cổng tới tận bức tường cuối.
---
Tất cả đều quay mặt về phía căn nhà.
---
Không con nào động đậy.
---
Không con nào kêu.
---
Giống như đang dự một đám tang.
---
Giữa đám mèo.
---
Có một khoảng trống.
---
Và trong khoảng trống đó.
---
Đứng một con mèo vàng.
---
Bộ lông ướt sũng.
---
Trên bụng có vết sẹo dài.
---
Đôi mắt màu hổ phách nhìn thẳng vào camera.
---
Ông Thành chết lặng.
---
Chính là nó.
---
Con mèo mẹ trong giấc mơ.
---
Con mèo bị ông kéo khỏi đàn con ba năm trước.
---
Bàn tay ông run lên dữ dội.
---
Ông lao ra sân sau.
---
Muốn xác nhận.
---
Muốn chứng minh tất cả chỉ là ảo giác.
---
Nhưng khi mở cửa.
---
Sân sau trống không.
---
Không có con mèo nào.
---
Không có dấu chân.
---
Không có gì cả.
---
Chỉ có một thứ.
---
Một chiếc vòng cổ mèo cũ kỹ nằm giữa sân.
---
Chiếc vòng đã rỉ sét.
---
Nhưng ông vẫn nhận ra.
---
Ba năm trước.
---
Con mèo mẹ ấy từng đeo nó.
---
Lần đầu tiên.
---
Ông Thành cảm thấy chân mình mềm nhũn.
---
Ông ngồi phịch xuống đất.
---
Mồ hôi lạnh chảy đầy mặt.
---
Bởi ông hiểu.
---
Chuyện này không còn là mơ nữa.
---
Sáng hôm sau.
---
Ông quay lại tìm Tư Cảnh.
---
Ông lão vừa nhìn thấy chiếc vòng cổ đã thở dài.
---
"Nó về thật rồi."
---
Ông Thành khàn giọng.
---
"Làm sao để nó tha cho tôi?"
---
Tư Cảnh im lặng.
---
Rất lâu sau mới nói.
---
"Ông có biết bốn con mèo con năm đó đâu không?"
---
Ông Thành lắc đầu.
---
Không nhớ.
---
Thậm chí ông còn không biết chúng sống hay chết.
---
Tư Cảnh nhìn ông.
---
Ánh mắt có chút thương hại.
---
"Con mèo mẹ không phải tới đòi mạng."
---
"Nó tới tìm con."
---
"Ba năm rồi."
---
"Nó vẫn đang tìm."
---
Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng ông Thành.
---
Ngay lúc ấy.
---
Ông nhớ ra một chuyện.
---
Ba năm trước.
---
Sau khi bắt mèo mẹ.
---
Ông từng nghe nhân viên nói.
---
Trong căn hầm chứa đồ phía sau quán có tiếng mèo con.
---
Nhưng lúc đó ông bận.
---
Không để ý.
---
Cũng chẳng ai xuống kiểm tra.
---
Sắc mặt ông lập tức trắng bệch.
---
Căn hầm.
---
Phía dưới quán.
---
Nơi đã bị khóa suốt nhiều năm.
---
Không lẽ...
---
Tối hôm ấy.
---
Ông mang đèn pin xuống hầm.
---
Cánh cửa gỗ cũ phát ra tiếng kẽo kẹt.
---
Một mùi ẩm mốc xộc lên.
---
Bụi phủ kín mọi thứ.
---
Ông chậm rãi bước xuống.
---
Từng bậc.
---
Từng bậc.
---
Tim đập dữ dội.
---
Rồi ánh đèn pin dừng lại.
---
Ở góc hầm.
---
Có một chiếc thùng gỗ mục nát.
---
Bên trong.
---
Là bộ xương nhỏ của mèo.
---
Bốn bộ xương.
---
Nằm co cụm sát vào nhau.
---
Giống như cho tới lúc chết.
---
Chúng vẫn đang chờ mẹ quay về.
---
Khoảnh khắc ấy.
---
Ông Thành ngã quỵ.
---
Hai chân không còn sức đứng.
---
Ngoài cửa hầm.
---
Một tiếng mèo kêu chợt vang lên.
---
"Meeeeoooo..."
---
Tiếng kêu dài.
---
Buồn bã.
---
Và đau đớn tới tận cùng.
---
Ông ngẩng đầu lên.
---
Trong bóng tối cuối cầu thang.
---
Con mèo mẹ màu vàng đang đứng đó.
---
Đôi mắt lặng lẽ nhìn bốn bộ xương.
---
Rồi nhìn ông.
---
Lần đầu tiên.
---
Ông Thành nhìn thấy thứ còn đáng sợ hơn oán hận.
---
Đó là nỗi đau.
---
Nỗi đau của một người mẹ mất con.
---
HẾT CHƯƠNG 4